Chương 162: Nuôi con khỉ nhỏ! #
Muốn rời khỏi rừng Lạc Đường cũng không phải một việc dễ dàng, khi Khôn và Đinh Tiếu xách theo lồng nhốt đậu hầu tính toán hướng cửa núi rời đi, rõ ràng nhớ rõ phương hướng khi tới, có thể đi nửa ngày, nhưng lại không tìm được cửa ra.
Khôn chỉ có thể nhíu mày: "Lạc đường."
Đinh Tiếu cũng thực buồn bực, chẳng lẽ đây là quỷ đánh tường trong truyền thuyết? Hay là giống như đảo Đào Hoa có cơ quan mai phục? Nhưng mặc kệ là loại nào đều không đáng tin! Chẳng lẽ thật sự trí nhớ bị lỗi?
"Các anh phân biệt phương hướng như thế nào vậy?"
Khôn trả lời: "Nhìn mặt trời."
"Ngoài mặt trời ra thì sao?" Đinh Tiếu hắc tuyến.
Khôn lắc đầu, Đinh Tiếu rối rắm. Lấy ra đồng hồ của mình, nhìn la bàn đã không còn nhạy cảm thấy nhức răng. Rõ ràng hẳn là đều trên địa cầu, sao lại không còn nhạy nữa? Thật đúng là bị rơi hỏng rồi?
Kết quả khi cậu nhìn kỹ hướng kim la bàn chỉ, kinh ngạc phát hiện ngoạn ý này lại tốt lên!!! "Vì sao lại vậy?"
Khôn khó hiểu: "Sao?"
Đinh Tiếu kích động chỉ vào đồng hồ: "Không phải em đã nói cái này của em có la bàn sao, chính là dù em có làm gì kim đồng hồ này đều hướng tới phía nam. Lúc vừa đến Thanh Sâm em phát hiện nó không nhạy, nhưng hiện tại hình như lại không có việc gì! Anh nhìn xem, em làm thế nào nó cũng đều chỉ về một hướng!"
Nhìn Tiếu Tiếu đổi tới đổi lui la bàn cho mình xem, Khôn nghiêm túc nheo lại hai mắt: "Thứ này rất hữu dụng."
Đinh Tiếu vui vẻ: "Đương nhiên rồi! Tóm lại nguyên lý cụ thể em cũng không rõ lắm, dù sao đột nhiên lại dùng được là tốt rồi! Anh nhớ rõ khi tiến vào là ở hướng nào không?"
Khôn gật đầu: "Có, là ở chính Tây."
"Được! Vậy chúng ta thử một chút xem, dù sao cũng lạc đường, trước dựa theo cái la bàn này đi thôi!" Nói xong kéo bàn tay to của Khôn, mặt tràn đầy tin tưởng.
La bàn thực sự dùng tốt, Đinh Tiếu hiện tại cũng không có thời gian suy xét rốt cuộc là nó khôi phục công năng hay là lúc trước có thứ gì đó trở ngại công năng của nó. Dù sao hai người ôm một con khỉ đang gặm thịt ngon lành trước lúc chạng vạng đi ra khỏi cửa cốc của rừng Lạc Đường. May mà còn có thể nhìn thấy mặt trời phía tây trên không trung.
Ngoài thung lũng đương nhiên không có khả năng có người, mà trừ cái thung lũng không thấy mặt trời này ra, Khôn đối với hoàn cảnh bên ngoài vẫn rất là quen thuộc. Vì thế sau khi biến hình cõng Tiếu Tiếu cùng một đống đồ vật dụng hàng ngày liền chạy vội tới thành Hổ Thần. Cũng chưa tới 10 phút đồng hồ, bọn họ liền tới đầu cầu của sông đào bảo vệ thành.
Khôn và Đinh Tiếu trở về khiến rất nhiều người cực kỳ kinh ngạc, đặc biệt là thôn dân đi dạo ngang qua nhìn thấy cái lồng trên tay Đinh Tiếu, bên trong cư nhiên còn có một con đậu hầu còn sống đang tò mò nhìn bọn họ, cơ hồ đều sôi trào. Đây chính là đậu hầu sống sờ sờ nha, hình như ngay cả một miếng da lông cũng không bị tổn thương tới! Người có thể bắt được đậu hầu như vậy, tay nghề đi săn rất cao siêu!
Bạn thấy sao?