Chương 150: Gia vị ngoài ý muốn #
Thuốc chống viêm của Đinh Tiếu cũng không có tác dụng, thương thế của Giới tuy không nhẹ, nhưng cũng không thương tổn tới nội tạng, hơn nữa thuốc bột tiêu độc của tư tế đúng là hữu hiệu mười phần, cho nên tuy sau đó cũng có sốt cao, nhưng uống thuốc vào lại giảm. Các loại bệnh trạng cảm nhiễm khác cũng không xuất hiện. Nhưng phải nửa tháng sau mới có thể khôi phục hình người, điều này khiến cho Điềm bạn lữ của hắn lo lắng hồi lâu.
Trong thôn vì Tĩnh Hổ rời đi mà tinh thần sa sút một đoạn thời gian, ngay cả các tiểu ấu tể cũng không cười đùa vui chơi bên cạnh thiết bị vận động nữa, một vài tiểu ấu tể giống đực bắt đầu coi rèn luyện thể lực trở thành đề tài chính. Một đám đều giống như tràn đầy sức mạnh khiến người ta phải ngước nhìn, nó khiến cho tâm trạng của người lớn tốt lên không ít.
Vì bị thương cần phải tẩm bổ cho tốt, tư tế và Đinh Tiếu cùng nhau nghiên cứu, lợi dụng vài loại dược liệu bổ máu tập trung làm canh, cũng lấy danh nghĩa của tư tế đi dạy Điềm bạn lữ của Giới. Đương nhiên thảo dược đều là tư tế hữu nghị cung cấp, làm cho Giới và Điềm vừa cảm động vừa cảm kích.
Tĩnh Hổ chết khiến cho Đinh Tiếu xúc động rất lớn, khi thương thế của Giới hoàn toàn khôi phục vững vàng, cậu cùng Khôn và ba với cha thương lượng một chút, cuối cùng quyết định kiên định quyết tâm giao đồ vật của mình cho tư tế. Trong đó bao gồm cả quyển .
Vốn dĩ cậu muốn vẽ lại quyển sách này rồi đưa cho hiến tế, hiện tại nghĩ đến, vẫn là trực tiếp đưa thì tốt hơn. Dù sao ảnh chụp bên trên vĩnh viễn chân thật hơn vẽ tay nhiều. Hơn nữa bọn họ đều tin tưởng tư tế sẽ tuyệt đối che chở Tiếu Tiếu, sẽ không để cho người khác nhìn thấy quyển sách này.
Mà trên thực tế nếu không có tư tế và thôn trưởng che chở, mình sao có thể nhẹ nhàng mà sinh hoạt như bây giờ chứ? Điều này vô cùng Đinh Tiếu rõ ràng.
Cho nên cậu cũng thực may mắn, sau khi mình xuyên tới, không những không có vì là "dị tộc" mà bị căm thù, ngược lại được các trưởng bối bao dung và che chở. Đây có lẽ là việc rất khó có được đi.
Thuốc mỡ tiêu độc cầm máu cũng không khiến tư tế cảm khái quá nhiều. Dù sao loại đồ vật này cũng biết làm. Đinh Tiếu mua là trung dược, cho nên nhìn thành phần, tư tế tỏ vẻ rất dễ dàng có thể chế tạo ra.
Thuốc trị cảm ngoại trừ một vài thành phần hóa chất cô không biết là gì ra, thì thành phần trung dược vẫn khá thường gặp. Chỉ là ở chỗ này không có cách nào tiến hành tinh luyện tinh chế, về cơ bản khó khăn cũng lớn.
Chỉ có hộp Roxithromycin là không có biện pháp, dưới sự trợ giúp của Đinh Tiếu đem bản thuyết minh nhìn kỹ một lần, tư tế chỉ có thể cau mày lắc đầu. Đinh Tiếu cũng cười khổ, cho dù có thể lấy ra nguyên liệu, nhưng với trình độ sản xuất hiện tại mà nói quả thực là vô nghĩa. Nhưng thứ này có thể lưu lại coi như di sản quan trọng truyền thừa đi xuống. Có lẽ chờ một ngày Thú Thế cũng phát triển đến trình độ như xã hội hiện đại, vậy liền có tác dụng.
Vì thế hộp thuốc này được tư tế thận trọng cất ở một nơi bí mật, cũng quyết định dùng văn tự bản địa sao chép lại một bản thuyết minh lên cuốn da dê. (Tư tế à 囧!)
Bạn thấy sao?