Chương 138: Muối dưa và ám khí #
Mấy ngày kế tiếp, Khôn và Hạ cha quả nhiên là vượt qua trong bầu không khí ủ rượu. Vốn tưởng giúp mấy nhà thân cận ủ xong rượu là không còn việc gì, kết quả công việc mới lại sinh ra.
Đầu tiên là cái nhà mới của Minh quyết định phải làm cái giường sưởi như nhà Khôn, cho nên Khôn ca đi tới làm chỉ đạo kỹ thuật. Hơn nữa Tư cực kỳ thích cửa sổ nhà Tiếu Tiếu, nhưng hiện tại lại không có nơi kiếm được nhựa cánh kiến, hai người liền quyết định trước dùng tấm ván gỗ làm khung cửa sổ, dù sao mùa hè, ban ngày mở ra cũng sáng sủa như cửa sổ thủy tinh. Cho nên việc làm cửa sổ và cánh cửa vẫn là Khôn ca tới chỉ đạo, quan trọng là yêu cầu này cũng không phải chỉ có Minh mới có.
Mấy ngày chỉ đạo kỹ thuật này, cuộc sống hàng ngày của Khôn từ từ bận rộn, vì thế việc muối dưa liền hoàn toàn không trông cậy được vào hắn.
May là Tư thực hiểu chuyện, biết căn nhà mới của mình chiếm dụng thời gian của Khôn, cho nên chủ động chạy tới hỗ trợ Tiếu Tiếu làm việc, kết quả khiến cậu ta liền mê mẩn loại việc thu thập này. Chỉ là hái ớt cay xong, ngón tay có chút đau rát.
Ớt cay thu hoạch có tác dụng lớn đối với Đinh Tiếu. Một nửa được cậu làm thành hai bình ớt ngâm, một nửa được cậu làm thành tương tỏi ớt. Để có màu đẹp, tương tỏi ớt đều dùng ớt chín, lúc này ớt còn có một chút độ dày, vị cay mang theo mùi thơm đặc trưng của ớt, mà loại mùi hương này chờ đến khi ớt hoàn toàn phơi khô liền thay đổi.
Làm tương tỏi ớt có thể so với làm ớt ngâm khó khăn hơn nhiều. Đầu tiên là phải băm ớt, việc này khiến cho Đinh Tiếu "khóc" một hồi lâu. Năm ngoái chỉ ăn qua ớt cay khô, vị cay tuy đủ, nhưng không ai lại dùng một lúc quá nhiều ớt cay, đơn giản chính là khi nấu ăn cùng nướng thịt cho chút vào nước chấm để tăng thêm vị cay. Hơn nữa độ cay kia liền có thể khiến bát thịt vụn cũng trở nên tuyệt diệu.
Hiện tại băm ớt tươi như vậy, cậu mới chân chính hiểu được độ cay của ớt này không tầm thường, cũng khó trách sau khi hái xong tay bị tê rát.
Lục Hi ở bên cạnh bóc tỏi, lúc này đã đầy một bát lớn, nhưng khoảng cách tới định lượng Đinh Tiếu giao cho cậu ta còn một đoạn nữa. Kinh thì một bên xay gừng, tuy cậu ta không thích cái vị cay vào mắt này, nhưng vừa thấy Đinh Tiếu bên kia nước mắt nước mũi chảy ra như mưa, cũng bình tĩnh hơn nhiều. Còn lại vài người rửa bình thì rửa bình, thái cải trắng thì thái cải trắng, tóm lại trong sân mọi người vừa chăm chỉ làm việc vừa hi hi ha ha thật vui vẻ.
Đối với những người ở đây, đồ vật có thể hào phóng Đinh Tiếu chưa từng bủn xỉn, ví dụ như làm tương tỏi ớt này, làm cải trắng muối này, đều vừa làm vừa chỉ dạy mọi người từng bước. Chỉ có ớt ngâm cậu sẽ giữ lại một chút, tuy thứ này cậu cũng không dám khẳng định có người thích ăn hay không, tóm lại tự cậu thích ăn là sự thực.
Đối với cải trắng, Đinh Tiếu tin tưởng, trong sách viết phối liệu tương đối nhiều, chắc chắn mùi vị sẽ không quá kém.
Trừ hành, gừng, tỏi, hoa tiêu ra, trong sách còn viết dùng vỏ quế, nhưng hiện tại Đinh Tiếu cũng không tìm được thứ này, liền thay bằng vỏ đều. Không có bột ngọt cũng không quan trọng, không cho thứ này cũng không vấn đề gì. Dư lại chính là muối và đường, lúc ngâm cải trắng cậu dùng muối hồ, có thể tiết kiệm được một chút. Chờ tới chân chính cùng nguyên vật liệu cùng nhau muối, cậu liền dùng muối xanh, như vậy hương vị đương nhiên có thể càng tốt hơn một chút, dù sao hương vị muối xanh cũng rất tốt, hơn nữa muối hồ đã dùng nấu ăn khá nhiều. Cho thêm táo và lê tăng hương, nhiều phối liệu như vậy phối hợp mấy cây cải trắng này, ngẫm lại cũng không thể khó ăn. (Bí: các cụ cứ tưởng tượng như làm kim chi ấy nhé!)
Bạn thấy sao?