Chương 11: Vấn đề lễ vật #
"Tiếu Tiếu, con nấu món gì vậy, đen như than." Đặt thỏ đuôi dài vừa săn được sang một bên, Quỳnh tiến tới cạnh bình gốm ngửi ngửi, rất là thơm nha.
Đinh Tiếu trả lời: "Đang hầm cá nheo ạ, có điều con cho hắc nha quả vào trong canh, con cũng không ngờ, mới cho vào năm quả lại khiến cả nồi canh đều đen, ha ha".
Nói xong cậu nhìn về phía con mồi bên cạnh mình, con này rõ ràng là con thỏ thế mà lại có một cái đuôi dài không kém gì chiều cao của nó. Quan trọng là con thỏ này, nặng tới 20kg đấy nhỉ? Thịt thịt béo béo hình dáng còn to hơn cả chó sói. Dị thế thật khó lường, vốn đang muốn phát triển một chút nghề chăn nuôi, cũng không biết loại thỏ này...có dịu ngoan hay không?
Lục Hi nhìn thấy thỏ đuôi dài, đôi mắt lập tức sáng lên: "Chú Quỳnh, chúng ta buổi trưa cũng ăn con thỏ này sao?"
Xin tha thứ cho y, y thật sự không muốn nếm thử canh cá lẫn hắc nha quả. Hơn nữa loại thỏ đuôi dài này đối với bán thú nhân bọn họ mà nói là rất khó bắt, tốc độ rất nhanh, cái đuôi quất còn rất đau.
Giống cái chưa bao giờ đi săn, cho nên mẹ y tự nhiên là không có bản lĩnh như vậy, cha y lại khinh thường đối với loại con mồi nhỏ con như này, cho nên cơ hội y được ăn cũng không nhiều lắm.
Quỳnh cười gật đầu: "Đúng rồi, chỉ ăn mỗi cá sợ các con không đủ ăn, ta đi chuẩn bị một chút, sau đó sẽ nướng thịt thỏ cho các con ăn." Nói xong rút ra cốt đao bên đai lưng, đến bờ sông xử lý con thỏ. Kỳ thật anh rất muốn mượn quân đao của Đinh Tiếu, nhưng nơi này không phải có người ngoài ở sao.
Hai cái thìa hiện tại có bốn người cần dùng, nhưng cũng không sao, người ở thế giới thú nhân không chú ý nhiều như vậy, dù sao ngay từ đầu Lục Hi cũng không định uống canh.
Đũa thì khá dễ làm, tùy tiện lấy hai nhánh cây rửa sạch đi là có thể dùng. Gắp thịt cá không có vấn đề.
Đương nhiên cùng lúc với nướng cá, Đinh Tiếu cũng đem mấy cái bánh bạch đậu nhân thịt xiên qua que nướng lại.
Kinh và Lục Hi sau khi ăn bánh bạch đậu nhân thịt xong, liền hô quá tuyệt vời. Nghe nói đây là tay nghề của Quỳnh, hai tên nhóc dùng một đôi mắt sùng bái nhìn Quỳnh đang sát muối vào con thỏ bên bờ sông.
Quỳnh không có vạch trần tiểu xiếc của Đinh Tiếu, nếu nhóc con muốn để mình gánh vác công lao này, vậy mình hà tất phải tranh cãi với con trai làm gì. Tiếu Tiếu làm như vậy nhất định là có lý do của cậu.
Cá lớn nướng trên lửa chảy ra nước mỡ nổ lách tách, Đinh Tiếu còn thỉnh thoảng lại dùng thìa hứng mỡ từ thỏ nướng chảy ra rưới lên trên mình cá.
Chỉ chốc lát sau cá nướng liền truyền đến hương vị thơm ngon chưa từng có. Hơn nữa thịt thỏ nướng cũng thơm, hỗn hợp canh cá nheo cùng hắc nha quả, bếp nhỏ bên cạnh bờ sông, bốn người ngồi vây quanh đều nhịn không được nuốt nuốt nước miếng.
Đinh Tiếu múc ra một viên trân châu quả trong bình gốm cho vào trong miệng.
Vị mềm mại rất giống cơm, nhưng bởi vì trái cây quá lớn nên trong chốc lát không nấu nhừ, bên trong còn sống nên làm mất đi vị ngon, nhưng điều này không trở ngại cậu hưng phấn vì lại một lần được ăn món chính.
Bạn thấy sao?