🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 94: ↪Tình ý

Edit: A Cảnh
Beta: Tiểu Pi

Bên trong Sùng Đức điện đang rối loạn, tiểu Hoàng tử quả thật khóc đến thảm thiết, bà vú, bà tử, nội giám toàn bộ đều xông vào, thấy Hoàng Đế đang ngồi xổm bên cạnh giường, lại không dám đi qua.

Hoàng Đế khụ khụ, đứng dậy phất ống tay áo, nói: "Trẫm thấy có lẽ Hoàng nhi cảm thấy buồn chán, Đức Lộc, ngươi tới ôm hắn đi ra bên ngoài một chút."

"Vâng." Đức công công tiến lên, dè dặt ôm lấy tiểu Hoàng tử, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nó đỏ bừng, nước mũi thổi như bong bóng, không khỏi đau lòng, thấp giọng nhẹ nhàng dụ dỗ: "Tiểu tổ tông đừng khóc, đang tốt sao lại đột nhiên mất hứng rồi, đừng khóc nha..."

Hoàng Đế như ra vẻ không có việc gì, đến phía sau ngự án tiếp tục phê sổ con, lỗ tai không tự chủ nhúc nhích, nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

Ngoài đại điện, Đức công công dụ dỗ rất lâu, tiểu tổ tông cuối cùng cũng nín. Bà vú tỉ mỉ kiểm tra lần nữa, ngạc nhiên nói: "Công công ngài xem, trên tay tiểu Hoàng tử sao lại có dấu hồng nhỏ vậy?"

Hoàng Đế nghe được âm thanh này, bút trong tay liền rơi xuống, giương mắt nhìn ra ngoài.

Đức công công vội vàng nâng tay tiểu Hoàng tử lên tinh cẩn thận xét kỹ lưỡng, quan sát dấu đỏ kia vài lần, nhíu mi nói: "Theo ta thấy, sao lại giống như..."

Đột nhiên hắn cảm giác được sau lưng rét run, nơm nớp lo sợ quay đầu lại nhìn thoáng qua, đã thấy Hoàng Đế ngồi ở phía xa trên đại điện, không nói một lời nhìn hắn. :v

Đức công công yên lặng, đem lời nói đến bên miệng nuốt trở về, ngẫm lại tư thế vừa rồi của Hoàng Đế, lại nhìn ấn ký mờ nhạt trên tay tiểu Hoàng tử, trên trán hắn lại toát ra nhiều mồ hôi lạnh.

"Công công, ngài nói giống như gì?" Bà vú thấy hắn không nói lời nào, nhỏ giọng hỏi.

Đức công công cứng ngắc lắc đầu: "Ta thấy, giống như là tiểu Hoàng tử không cẩn thận đụng vào chỗ nào, chút nữa sẽ tốt lên thôi."

Vừa dứt lời, hắn cảm thấy ánh mắt đang trên lưng hắn phảng phất như dời đi, không khỏi thở ra một hơi. Nhưng trong lòng lại âm thầm kêu khổ, bệ hạ làm vậy sau này bị nương nương biết được thì sẽ lại có một phen ầm ĩ cho coi.

Cả buổi chiều đi qua, Hoàng Đế cảm giác không tệ lắm, thỉnh thoảng bẹo bẹo thịt nhi tử, nếu hạ thủ không khống chế tốt, bẹo khóc thì liền giao cho Đức Lộc đi dụ dỗ.

Tiểu Hoàng tử ở bên ngoài ngắm phong cảnh cũng rất cao hứng, mặc dù phụ hoàng bẹo nó nhưng da nó dày, gào thét hai tiếng liền hết.

Chỉ có Đức công công tiều tụy không thôi.

Ban đêm trở lại Tê Phượng Cung, tiểu Hoàng tử đã ngủ trong ngực Hoàng Đế.

Tiết Tĩnh Xu nhìn hắn một hồi lâu, mới để cho bà vú đem hai đứa bé ôm xuống nghỉ ngơi, lại tới thay quần áo cho Hoàng Đế.

"Buổi chiều Hoàng nhi có làm phiền bệ hạ?"

Hoàng Đế ngửa đầu cởi bỏ nút cổ áo: "Chưa từng, ta thấy nó rất hợp ý với Đức Lộc, nó khóc thì ôm đi dụ dỗ hai vòng trở về là hết, ngày mai lại để nó đi với ta đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...