Chương 25: ↪Đại hôn
Edit: Tử Lam
Beta: Tiểu Pi
Chỉ chớp mắt một cái đã đến ngày mười bảy tháng hai, ngày mai chính là ngày đại hôn của Hoàng Đế.
Mấy ngày nay đã học xong toàn bộ quy củ, Tô cô cô tạm chưa có hồi cung mà nàng chờ ngày mai cùng vào cung với đoàn người rước dâu.
Mà những ngày này, mọi việc trong Tiết phủ đã bắt đầu rối lên. Vì chuẩn bị cho hôn lễ ngày mai, so với lễ tế tổ năm rồi thì cả tòa phủ đệ lần này còn muốn gấp gáp hơn, mà đương sự Tiết Tĩnh Xu này lại là người nhàn rỗi nhất.
Hôm nay là ngày cuối cùng nàng ở Tiết phủ, nếu như không có gì 'ngoài ý muốn', từ nay về sau nàng cũng sẽ không trở về đây nữa.
Nữ tử gả vào trong cung, có thể sẽ không thể về nhà mẹ đẻ. Nếu như may mắn được sủng ái, sau này còn có cơ hội được trở về thăm viếng, đối với phi tần mà nói thì đó chính là ân sủng lớn lao, đối với nhà mẹ đẻ nàng, cũng là long ân cực lớn.
Nhưng trong lòng Tiết Tĩnh Xu rất rõ ràng, bất luận ngày sau như thế nào, nàng đã chuẩn tâm lí sẽ không trở về.
Sau khi nàng tiến cung, nàng sẽ kéo dài vinh quang cho Thừa Ân công phủ, đây cũng là nàng hồi báo công ân dưỡng dục nhiều năm đối với Tiết phủ. Lại nói, dù nàng không muốn trả, cũng không thể không trả.
Vì nàng sắp phải đi nên mấy tỷ muội cùng nhau đến thăm nàng.
Mấy tiểu nha đầu hốc mắt ửng hồng, nhưng làm Tiết Tĩnh Xu bất ngờ nhất là người khóc dữ dội nhất lại là Lục tiểu thư.
Nàng tự hỏi chính mình đã làm gì cho di nương và muội muội này, tuy rằng có chiếu cố họ chút ít, nhưng cũng chưa từng làm gì nhiều, không nghĩ tới Lục tiểu thư này lại là người trọng tình trọng nghĩa như vậy.
Nàng nhìn mấy người xếp thành một hàng đang khóc với nàng, dở khóc dở cười nói: "Hôm nay các ngươi tới, rốt cuộc là tới thăm ta hay là tới khóc cho ta xem?"
Lục tiểu thư lau nước mắt, thút tha thút thít nói: "Tam tỷ, muội không muốn xa tỷ."
Thất tiểu thư cũng chen vào: "Nhị tỷ tuy cũng là xuất giá, nhưng tỷ ấy muốn trở về lúc nào thì về lúc đó. Chúng ta cũng có thể đi thăm tỷ ấy, nhưng Tam tỷ chính là gả vào trong cung, sau này muốn gặp tỷ cũng không thấy được."
Lục tiểu thư vừa nghe, tiếng khóc lại càng lớn hơn.
Tiết Tĩnh Xu đành phải kéo Lục tiểu thư lại gần, lau nước mắt cho nàng ta: "Cũng không phải là sinh ly tử biệt, cũng là ở trong Đô thành, cách đây chỉ có mười mấy dặm. Tương lai còn dài, ai biết sau này sẽ ra sao? Đừng khóc."
Kỳ thật bây giờ nếu muốn nàng đưa ra một lời hứa, nói sau này sẽ triệu các nàng vào cung gặp nhau. Cũng không phải không được, nhưng nàng lại không nói, vì nàng không định làm như thế.
Không giống như Tiết Tĩnh Uyển, Lục muội muội này là thứ xuất, ngoại tổ cũng chỉ là dân thường, mẫu thân đứa nhỏ này lại không được sủng. Nếu thường xuyên ra vào cung, không những không có lợi gì mà còn đưa tới phiền toái cho nó, cũng sẽ làm cho những người trong phủ sinh ra tâm tư không nên có. Không bằng cứ như vậy, những người khác xem nó là thứ muội của Hoàng Hậu, sẽ không dám trêu trọc con bé, sau này xuất giá, nhà chồng cũng không dám khinh thường con bé.
Bình luận