🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [EDIT – HOÀN] Đảo Thanh Mai – Hồi Nam Tước

[EDIT – HOÀN] Đảo Thanh Mai – Hồi Nam Tước


Chương 7: Anh có lẽ sẽ không để ý đến tôi

Edit: Ry

Beta: MissTony

Phó Duy là bạn tốt nhất hồi cấp 3 của tôi. Ít nhất hai năm trước là thế.

Tính cách cậu ta cởi mở, lại thông minh, rất được thầy cô và bạn bè yêu quý.

Ở lễ khai giảng, cậu ta là người đầu tiên bắt chuyện với tôi, cũng là người đầu tiên khi tan học hỏi tôi có muốn về chung không.

Bởi vì khả năng nhìn được chỉ số cảm xúc của người khác nên tôi không thích giao tiếp với mọi người lắm. Nhưng chỉ cần Phó Duy rủ tôi tham gia hoạt động nào đó, kiểu gì tôi cũng sẽ nể mặt cậu ta, vì cậu ta là một trong số ít những người luôn thẳng thắn với tôi, khiến cho tôi không có cảm giác được sự "giả dối".

Nhờ sự chủ động của cậu ấy, chúng tôi nhanh chóng trở thành bạn bè. Đến năm lớp mười một, ngoại trừ bí mật tôi có thể nhìn thấy chỉ số tâm trạng của người khác, còn đâu mọi thứ tôi đều chia sẻ với cậu ấy, kể cả việc ba mẹ tôi ly hôn vì đời sống tình dục không hài hòa.

Quan hệ của hai chúng tôi càng lúc càng thân thiết, thậm chí trong một vài phút bất chợt, tôi còn nghĩ muốn hẹn hò với cậu ấy. Sau đó, mọi chuyện đột nhiên thay đổi.

Vào một buổi sáng, tôi bước vào lớp như mọi khi, Phó Duy ngẩng đầu lên nhìn tôi, trong chớp mắt, chỉ số trên đầu cậu ấy thay đổi ---- nó biến thành một màu hồng nhạt. Cứ lặng lẽ như thế, đột ngột khiến tôi không kịp đề phòng, chuyển thành màu hồng.

Đó là một sự phát triển chấn động mà lúng túng.

Đây cũng là lần đầu tiên tôi gặp phải chuyện này, cũng luống cuống một hồi, vài ngày sau đó thái độ của tôi với Phó Duy có hơi lạnh nhạt.

Phó Duy không phải kẻ ngốc, cậu ta nhanh chóng cảm nhận được, tan học về đã chặn đường tôi, hỏi tôi vì sao lại muốn trốn tránh cậu ta.

Chẳng lẽ trong lòng cậu còn không rõ là vì sao ư?

"Có phải ông có bạn gái rồi không?" Cậu ta nghiến răng hỏi.

Nhìn sắc hồng vẫn luôn không đổi trên đầu cậu ta dần chuyển sang màu đỏ giận dữ, dường như cậu ta thật sự rất thích tôi, tôi hơi do dự, cuối cùng lựa chọn ngả bài.

"Phó Duy, có phải ông thích tôi không?" Không đợi cậu ta trả lời, tôi lại nói: "Nếu như ông thật sự thích tôi, chúng ta có thể thử một lần."

Khi đó tôi đã nghĩ như vậy, dù sao thì tôi cũng muốn hẹn hò với con trai, nếu như người đó là Phó Duy thì cũng không tồi. Hai chúng tôi thân nhau, quan hệ cũng rất tốt, từ bạn bè thành người yêu sẽ không có vấn đề gì lớn.

Không ngờ tôi vừa dứt lời, sắc mặt Phó Duy lập tức thay đổi, chỉ số tâm trạng càng lúc càng giảm, màu sắc cũng trở thành đỏ thẫm, còn hơi nhuộm sắc đen, cực kì không ổn.

"Mày nói cái gì? Sao tao có thể thích con trai được?" Mặt cậu ta đỏ bừng lên, cực lực phủ nhận chuyện cậu ta thích tôi.

Hóa ra, vấn đề lớn nhất chính là cậu ta không thích con trai.

"Ông, ông không thích tôi sao?" Tôi hơi bối rối, chuyện này khiến tôi nhớ lại nỗi trăn trở không biết "đầu óc tôi có vấn đề" hay "tôi có siêu năng lực" trước đây, tôi sốt ruột giải thích: "Nhưng rõ ràng màu sắc của ông đã thay đổi..."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...