🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [EDIT – HOÀN] Đảo Thanh Mai – Hồi Nam Tước

[EDIT – HOÀN] Đảo Thanh Mai – Hồi Nam Tước


Chương 6: Gặp phải người quen

Edit: Ry

Tôn Nhụy thấy tôi mặc tạp dề đứng trước cửa tiệm sách Thời Tiết lúc đang đẩy xe ngang qua, cô nàng làm cái mặt như thể thấy ma.

Tôi đặt cái bảng đen viết các loại thông báo giảm giá xuống đất, hỏi cô ấy ở đây làm gì vậy.

Tôn Nhụy: "Cái này phải là tớ hỏi cậu chứ? Cậu ở đây làm gì vậy?"

Tôi đút tay vào hai cái túi nhỏ trên tạp dề, thản nhiên nói: "Đi làm thêm."

"Làm thêm?" Tôn Nhụy nghe xong, rón rén ngó vào trong tiệm, giả vờ như muốn vào trong: "Cái kiểu cậu ấm tay chân vụng về ngũ cốc cũng chẳng phân biệt nổi như cậu mà cũng đi làm thêm á? Anh chủ còn tuyển người không? Tớ cũng muốn làm thêm ở đây."

Tôn Nhụy luôn cho rằng những người ở thành phố đều là cậu ấm cô chiêu, ở trong những tòa nhà cao đến tận chân mây, mỗi ngày đều có quản gia phục vụ.

Tôi đè vai cô ấy, không cho đi vào, nói: "Cậu phải giúp ba trông vườn cây rồi còn gì? Làm cái gì mà làm."

Nhà Tôn Nhụy có mấy mẫu đất trồng trên núi, trồng táo và mơ. Cứ đến ngày nghỉ hay lễ tết là Tôn Nhụy sẽ phải gia nhập vào đội ngũ trông vườn, đến mùa sai quả còn phải thay phiên trực đêm.

Khi còn bé, có một năm nghỉ hè, vì tò mò mà tôi có ghé chơi một lần, ai cũng đội một cái đèn pin siêu sáng trên đầu, đi theo bác Tôn từ từ lên núi, còn phải hô khẩu hiệu ---- Không hỏi đã lấy, ngồi tù rục xương.

Cứ thế vừa chạy vừa hô, vang khắp núi rừng, đến tận giờ tôi vẫn còn nhớ.

"Người ta cũng muốn làm đồng nghiệp với Văn Ứng mà." Tôn Nhụy quệt miệng, rất là không cam lòng: "Sau đó trong nhà kho nhỏ hẹp, trong phòng chứa chất đầy đồ linh tinh, trong nhà vệ sinh hôi hám, thỏa thích làm này làm kia..."

Không cần hỏi, chỉ nhìn cái màu vàng chóe trên đầu cô nàng là tôi cũng biết làm này làm kia là làm gì.

"Đừng mơ nữa, lo mà bán cho xong đống hoa quả của cậu đi rồi hẵng tính đến chuyện khác." Tôi nhìn táo chất đầy trên chiếc xe đẩy, đầu xe còn có túi nhựa và cân điện tử, biết ngay là cô nàng bị ba đuổi ra ngoài bán hoa quả.

Khuôn mặt Tôn Nhụy thoáng trở nên dữ tợn.

"Năm nay táo bội thu, cái danh hiệu Tây Thi hoa quả của tớ cũng vô dụng, gào từ từ sáng đến trưa mà chẳng bán được mấy." Cô nàng dùng khuỷu tay huých tôi: "Dư Miên à, chỗ chị em với nhau, bao đê."

Ai là chị em với bà.

"Dẹp đi, nhà tớ không nuôi heo, không ăn hết lại phí ra." Nhưng thôi thì nể mặt bạn bè với nhau, nếu giúp được thì cũng nên giúp một chút. "Lấy cho tớ sáu quả."

"Có ngay!" Tôn Nhụy vui sướng chọn cho tôi sáu quả to nhất, bỏ vào túi nhựa, cân xong rồi đưa cho tôi.

"Mà cậu cũng đừng quên nói tốt về tớ trước mặt Văn Ứng đấy, phải khen phẩm chất thiện lương mộc mạc của tớ nhiều vào."

"Biết rồi." Tôi trả tiền rồi vẫy tay chào cô nàng, quay người trở vào tiệm.

"Táo đây! Táo tươi ngon mọng nước vừa to vừa ngọt đây!" Tôn Nhụy đẩy xe đi xa: "Táo do Tây Thi hoa quả tự tay hái, không ngọt không lấy tiền!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...