Edit: Ry
Cảm giác kèm của tôi thật sự biến mất, biến mất hoàn toàn, không còn sót chút gì, 24 giờ qua đi, nó vẫn không xuất hiện trở lại.
Như thế cũng tốt, như thế thì tôi sẽ giống như những người khác, không cần phải nhìn đến mấy con số khó hiểu, càng không phải nhìn thấy những buồn vui giận hờn của người khác.
Tôi cũng đã từng nghĩ, có được năng lực này, phải chăng mình có trách nhiệm lớn của Thiên Tướng, khác hẳn với người thường, nhưng nhiều năm như vậy rồi tôi chưa từng dùng cái năng lực vô tích sự này làm ra chuyện gì lớn lao. Chỗ hữu dụng duy nhất có lẽ là trong chuyện theo đuổi Nhạn Không Sơn. Nhưng mà cống hiến cực kì nhỏ bé, không cần tính cũng được.
Xét theo mọi khía cạnh thì năng lực này, đối với tôi mà nói, thật sự không có nhiều tác dụng cho lắm, chỉ là sẽ để tôi từ "sẽ nhìn sắc mặt người khác" tiến hóa thành "sẽ cực kì tỉ mỉ quan sát sắc mặt của người khác".
Xác định là sau 24 giờ chỉ số tâm trạng sẽ không xuất hiện nữa, tôi cũng thả lỏng bản thân, làm tên dê xồm nửa đêm mò đến phòng ngủ của thiên kim tiểu thư, thừa dịp trăng lên mà chui vào sương phòng của tiểu thư, rồi bò lên giường chiếm hết tiện nghi của tiểu thư, ăn xong chùi mép rồi phủi mông không thèm ngoái đầu lại rời đi.
Nhưng tiểu thư lại cực kì yêu tôi, không trách tôi cứ luôn vội vàng chạy về, còn muốn cho tôi chìa khóa nhà mình.
"Anh cho em chìa khóa nhà thật à?" Tôi cầm lấy cái chìa khóa kia, tâm trạng có chút xúc động, thật sự còn vui hơn cả khi nhận được lì xì to đùng từ ba mẹ.
"Không muốn à?" Nhạn Không Sơn giơ tay, ra vẻ muốn lấy lại: "Không muốn thì trả anh."
Sao tôi có thể để anh lấy lại, vội vàng giấu chìa khóa ra sau lưng, còn dán lưng lên trên tường.
Nhạn Không Sơn vẫn tiếp tục đến gần, ép tôi vào giữa anh và bức tường.
Tôi không còn đường rút lui, càng cố gắng giấu kĩ chìa khóa, nhỏ giọng thanh minh cho bản thân: "Muốn."
"Nếu như chỉ có thể chọn một." Anh cúi xuống, môi chạm vào môi tôi: "Em chọn nó hay là chọn anh?"
Tôi suy nghĩ: "Chọn cả hai được không?"
"Không được. Anh nói rồi, chỉ có thể chọn một thôi, bạn nhỏ không nên tham lam."
Nhưng tham lam là bản chất của bạn nhỏ mà.
"Vậy em chọn..."
Tôi chậm rãi mở miệng, nói được một nửa, lại tấn công bất ngờ ôm lấy cổ anh, hôn lên môi anh.
Nhạn Không Sơn đỡ sau lưng tôi, khẽ cười, lồng ngực rung lên đầy vui vẻ.
Cứ thích chọc ghẹo tôi thôi.
Trước khi anh đảo khách thành chủ hôn tôi đến choáng váng, tôi kịp thời ngăn lại động tác muốn tiến thêm một bước của anh.
Anh hơi nhíu mày, hiển nhiên rất bất mãn kiểu mới lướt qua đã ngừng lại. Vừa định lấy tay tôi ra, tôi lại nhanh hơn anh một bước, cắn lên môi dưới của anh, nhẹ nhàng đẩy anh ra, nhanh chóng thoát ra chạy đến bên cửa.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?