🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [EDIT – HOÀN] Đảo Thanh Mai – Hồi Nam Tước

[EDIT – HOÀN] Đảo Thanh Mai – Hồi Nam Tước


Chương 52: Sinh nhật vui vẻ

Edit: Ry

Ánh nắng qua khe hở của màn cửa len lỏi vào trong, nghịch ngợm rơi xuống mí mắt, tôi cau mày tỉnh dậy, vẫn còn rất buồn ngủ. Đang định xoay người ngủ tiếp, lại cảm nhận được một cơ thể nóng rực đang dán lên lưng, kí ức đêm qua lập tức ùa về.

Tôi là người lớn rồi.

Chẳng trách tất cả mọi người đều thích làm loại chuyện này, đây đại khái chính là sung sướng mức 95 nhỉ...

Ban đêm chỉ có ánh đèn lờ mờ còn đỡ, cái gì cũng có thể nói cũng có thể làm, giờ mặt trời lên rồi, chiếu sáng rõ ràng tất cả, lại khiến cho tôi mất tự nhiên.

Tôi kéo cao chăn lên, cả người cũng ngọ nguậy chui xuống, muốn trốn vào trong chăn. Nhạn Không Sơn sau lưng bị tôi đánh thức, có dấu hiệu tỉnh lại. Cánh tay đang ôm lấy eo tôi hơi siết chặt, đầu cũng không ngừng cọ lên gáy tôi, mái tóc khô cứng đâm cho tôi ngứa ngáy.

Tôi né tránh, muốn thoát khỏi cái ôm của Nhạn Không Sơn, anh lại không cho.

"Em muốn đi đâu?" Anh ôm cả người tôi vào trong ngực, giọng điệu chầm chậm, có vẻ vẫn chưa tỉnh ngủ.

Anh hỏi như vậy lại nhắc nhở tôi.

"Bây giờ là mấy giờ rồi?"

Nhạn Không Sơn cử động, hơi thả tôi ra, quay người với lấy cái đồng hồ báo thức ở tủ đầu giường bên kia.

"Bây giờ là..." Anh nhìn xem: "Tám giờ."

Tám giờ...

"Tám giờ?!" Tôi bỗng bật dậy khỏi giường, chân tay luống cuống nhặt quần áo dưới đất xỏ vào: "Em phải về đây, ông nội không biết đã dậy chưa nữa, ông mà phát hiện thì chết em."

Nhạn Không Sơn chống cằm nằm ở trên giường nhìn tôi, ánh mắt đảo quanh người tôi, mái tóc lộn rộn rủ ở trước mặt, toát ra vẻ lười biếng gợi cảm.

Mặc dù anh không nói gì, nhưng ánh mắt lại cực kì có tính xâm lược, khiến cho người khác khó lòng ngó lơ.

Em bỏ anh lại một mình, là một chuyện đáng buồn đến nhường nào. Anh như muốn dùng ánh mắt nói vậy, muốn tôi cảm thấy áy náy, muốn tôi không nỡ nhẫn tâm.

"Em, em về đây..." Tôi vội vàng thu hồi tầm mắt, không dám nhìn nhiều, sửa sang quần áo rồi chạy ra khỏi phòng.

Chạy ra khỏi phòng khách dưới nhà, tôi đã ra đến cửa rồi mới nhớ mình đã quên mất một thứ cực kì quan trọng, phải quay lại lấy cái hộp da màu đỏ trên bàn trà.

Trước tiên ở ngoài cửa quan sát một lát, thấy trong nhà không có động tĩnh gì, tôi mới cẩn thận từng li từng tí dùng chìa khóa mở cửa.

Hình như ông nội vẫn chưa dậy.

Tôi thầm cảm thấy may mắn trong lòng, bước từng bước thật nhẹ đi lên lầu, lúc vặn nắm tay mở cửa ra, tôi phải nín thở.

Cửa phòng sắp mở ra rồi, thắng lợi đang ở ngay trước mắt.

"Miên Miên?" Giọng nói của ông nội truyền đến từ phía sau, mang theo sự kinh ngạc: "Con vừa ở bên ngoài về à, hay là chuẩn bị ra ngoài?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...