Edit: Ry
Sáng nay khi rời giường, thái độ của Nhạn Không Sơn vẫn như thường, không có trách móc tôi, cũng không trốn tránh tôi. Mặc dù tôi biết đàn ông một khi tên đã trên dây là rất khó để dừng lại, nhưng biểu hiện của anh vẫn cho tôi niềm tin lớn lao.
Nguyên ngày sau đó, tôi luôn chú ý từng hành động của anh, tận dụng hết mọi khả năng để tranh thủ thời gian được ở một mình với anh. Rõ ràng cũng không được tính là ăn mặn, nhiều lắm thì gọi là no con mắt, nhưng tôi lại say mê theo đuổi, chỉ hận từng giây từng phút không thể dính ở trên người anh.
Sắp đến bốn giờ, trời vẫn còn sáng, trong tiệm chỉ còn ba người là tôi, Nhạn Không Sơn và Tiêu Thiên. Tiêu Thiên đứng ở quầy thu ngân, cầm trong tay một cuốn sách cũ, đang đọc rất chăm chú.
Nhạn Không Sơn tháo tạp dề đi vào trong phòng nghỉ, tôi lặng lẽ theo sau, thấy anh đi vào trong nhà vệ sinh, cũng nhanh chóng chạy lên dùng sức đẩy cửa trước khi anh đóng nó lại, như một con lươn luồn vào trong, rồi đứng tựa ở cửa.
Nhạn Không Sơn kinh ngạc nhìn tôi, không hiểu tại sao tôi lại muốn chen vào nhà vệ sinh với anh.
Tôi thò tay khóa cửa, giang hai tay ôm lấy eo anh, cả người đều dính lên người anh.
"Em muốn ôm anh." Nơi đầu mũi tràn ngập mùi hương của anh, là mùi thuốc lá trộn lẫn với hương bột giặt, cực kì khiến cho người khác an tâm.
Trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng cười khẽ.
"Vậy thì ít nhất bạn nhỏ cũng phải để cho tôi đi vệ sinh xong đã chứ."
Tôi không muốn buông tay, hơi lùi lại một chút, nhường ra vị trí bồn cầu, hất cằm: "Anh đi đi."
Nhạn Không Sơn nhướng mày, không nhúc nhích.
"Tôi không có sở thích này."
Tôi giằng co với anh, trong chốc lát không ai chịu nhường ai.
Thật ra tôi không tin anh có thể thắng được tôi, dù sao thì anh gấp chứ tôi vội, nhưng tôi lại sợ anh thẹn quá hóa giận, cho rằng tôi không hiểu chuyện, đòi trừ điểm nữa. Cuối cùng cân nhắc qua lại, tôi vẫn quyết định nhượng bộ.
"Cũng đâu phải là chưa từng thấy..." Tôi lầm bầm, không đi ra ngay, mà tranh thủ lúc anh không để ý kéo tung vạt áo sơ mi của anh lên, bất chấp tất cả bóp cơ bụng của anh một cái rồi xoay người chạy.
Bởi vì tối nay Nhạn Vãn Thu sẽ về, nên sau khi đóng cửa, Nhạn Không Sơn đặc biệt đi mua thật nhiều đồ ăn mà cô bé thích. Vừa về đến nhà đã chui vào trong phòng bếp, hình như định dùng bữa tiệc này để lấy lại trái tim bé con.
Tôi không có việc gì làm, bèn chạy về nhà xem xét. Thi công đã gần xong rồi, thêm hai ngày nữa là có thể vào ở.
Thật ra tôi cũng không hiểu mấy, bác Trịnh nói cái gì cũng chỉ ậm ừ, đi một vòng quanh rồi quay về.
Mới vừa bước tới cửa sân thì ven đường có một chiếc xe thương mại đỗ lại, Đinh Bạch Chu đi xuống từ ghế lái, vòng sang bên còn lại mở cửa, bế Nhạn Vãn Thu từ trên xe xuống. Cửa ghế phụ cũng mở ra, dì Hứa bước xuống.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?