Edit: Ry
Ba tôi ngủ lại một tối, buổi sáng Chủ Nhật thì đi, lúc đi còn gọi tôi ra một góc, rất kín đáo đưa cho tôi một cái lì xì, cầm dày cộm, bên trong ít cũng phải có mấy ngàn.
"Cho con tiền mừng khai giảng." Ông nói: "Ba biết mình không có tư cách của một người cha, con không cần ba phải đền bù tình cảm, nhưng ít nhất hãy để ba đền bù cho con về mặt vật chất."
Ông đã nói đến vậy rồi, tôi cũng đành phải nhận lấy.
"Đúng rồi, tối nay người phụ trách thi công sẽ tới xem nhà cửa một chút, chắc mai hoặc ngày kia là có thể bắt đầu."
Vậy là tối nay lại không đi tìm Nhạn Không Sơn được rồi, đã ba ngày liên tiếp tôi không sang nhà anh, không biết anh có nhớ tôi không.
Chắc là không đâu, dù sao thì anh cũng không thích tôi, bảo Thu Thu nhớ tôi nghe còn được.
"Miên Miên?"
Tôi hồi thần, gật đầu lia lịa, tỏ vẻ mình đã biết.
Ba tôi im lặng trong chốc lát, mở cửa xe, trước khi lên xe, dường như ông đã quyết tâm đưa ra một quyết định nào đó, nói với tôi: "Ba thường mơ thấy gió, nước, mùa hè ở trên đảo..."
Ông nói đến đề tài này quá đột ngột. Tôi cho là ông muốn hồi tưởng lại với tôi, thừa nhận rằng lúc trước không nên bất hiếu với bà mà rời khỏi đảo Thanh Mai, muốn tôi trân trọng cuộc sống tốt đẹp hiện tại. Nhưng không, ý ông không phải như vậy.
"Nhưng ba không hối hận vì đã rời khỏi đây. Một ngày nào đó con cũng sẽ rời đi thôi, cũng sẽ giống ba hoài niệm mọi thứ ở trên đảo, nhưng con sẽ không trở về. Đấy là điều hiển nhiên."
Tôi nhìn xe ông dần đi xa, cho đến khi nó biến mất nơi cuối đường, lì xì trong tay bỗng không còn thơm như trước.
Tôi hiểu ý của ông, đó chính là hiện thực. Ở trên đảo không có quá nhiều thương nghiệp, không thích hợp cho thanh niên phấn đấu, để xây dựng sự nghiệp, tôi chắc chắn sẽ phải đi đến nơi xa hơn, cũng không thể chỉ dừng chân ở một chỗ. Nhưng tôi vẫn luôn có tâm lý phản nghịch, không muốn làm theo ý ông. Có lẽ đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến năm đó ông cắt đứt với bà nội.
Tôi nắm chặt bao lì xì quay vào nhà tìm ông nội, thấy ông vẫn đang sắp xếp hành lý, bèn ngồi xổm xuống bên cạnh, lắc cái bao lì xì trước mặt ông.
Hai mắt ông nội sáng lên: "Lì xì to thế! Ba con cho à? Coi như là nó còn có chút lương tâm, còn biết cho con tiền tiêu, con nhớ giữ kĩ để còn dùng nhé, bây giờ tiền đi học đắt lắm."
Tôi đặt bao lì xì lên chồng quần áo của ông, khí phách nói: "Con cho ông tiền đi du lịch đấy."
Ông nội vội vàng nhặt lên nhét lại cho tôi: "Ông nội có tiền rồi, ba con cũng cho ông, con không cần cho nữa."
"Ba con cho là việc của ba, đây là con cho ông."
Bao lì xì đáng thương kia bị chúng tôi đẩy tới đẩy lui, chốc chốc lại bị đẩy đến trước mặt tôi, lát sau lại bị đẩy tới trước mặt ông nội, không ai muốn nó.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?