🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [EDIT – HOÀN] Đảo Thanh Mai – Hồi Nam Tước

[EDIT – HOÀN] Đảo Thanh Mai – Hồi Nam Tước


Chương 34: Có phải em không hài lòng không

Edit: Ry

Đồng hồ báo thức vang lên, tôi lật người không cẩn thận đá phải chân ghế xoay bên cạnh, nó mù quáng lăn đi một đoạn ngắn, hình như đụng phải bàn học, lát sau nghe rắc một cái, thứ gì đó vỡ nát.

Cơn buồn ngủ tức thì biến mất, tôi vội vàng vùng dậy, nhìn về phía tiếng động.

Chiếc chuông gió pha lê chia năm xẻ bảy, chết thê thảm tan nát.

Tôi vội vàng bò đến bên cạnh nó, muốn chạm vào lại rụt tay về, vừa hoảng vừa sợ.

Quá đột ngột, tuổi còn trẻ mà đã, tao biết nói thế nào với ba mày bây giờ...

Tôi giũ chăn tìm điện thoại, mở app mua sắm, tìm kiếm hai chữ "chuông gió", phía dưới mau chóng hiện lên các loại hình ảnh chuông gió, lấp lánh lung linh, khiến cho người khác phải hoa mắt.

Lướt xuống khoảng hai phút, từ đầu đến cuối vẫn không tìm được cái giống hệt như cái của Nhạn Không Sơn. Lòng tôi càng thêm đau xót, đau lan sang cả đầu.

Thảm rồi, ngay cả ly miêu tráo thái tử* cũng không làm được, tôi lấy gì đền cho Nhạn Không Sơn đây?

*Một sự tích về hoàng đế Tống Nhân Tông aka Triệu Trinh. Bạn nào đọc truyện có liên quan đến Bao Thanh Thiên sẽ biết, hoặc gg ly miêu tráo thái tử cũng sẽ ra. Đại loại là Miên Miên định mua cái mới y hệt cái chuông gió bị vỡ rồi trả lại cho anh chim én nhưng mà tìm không được.

Ăn xong bữa sáng, tôi tâm sự đầy mình đợi ở trước sân nhà Nhạn Không Sơn, đợi khoảng năm phút thì thấy Nhạn Không Sơn bế Nhạn Vãn Thu ra.

Mặc dù anh vẫn không có thân thiện, nhưng cũng không đến nỗi là mặt lạnh, chỉ là từ đầu đến cuối luôn bình thản, lộ ra sự xa cách vô cùng. Còn may là anh vẫn để tôi lên xe, cũng không nhắc tới chuyện chuông gió.

"Miên Miên, hôm nay em đi học rồi, tức là khỏe lắm rồi, tối nay anh qua chơi với em được không?" Nhạn Vãn Thu thử hỏi tôi.

Tôi liếc nhìn Nhạn Không Sơn bên cạnh, thấy anh không có phản ứng gì, chắc là không sao, thế là tôi gật đầu với bé con, vui vẻ đồng ý.

"Được, tối nay anh sang chơi với em."

Văn Ứng và Tiêu Thiên thấy tôi một lần nữa trở lại cương vị làm việc đều cực kì nhiệt tình. Nhất là Tiêu Thiên, chú ta nói mình đã một tuần không được nghỉ rồi, đứng đến sắp ngủ gật luôn, tôi đã quay lại thì ngày mai chú sẽ dành ra một ngày để nghỉ ngơi.

Hai người cũng không hỏi vì sao tôi vô cớ vắng mặt mấy ngày liền, dù sao thì tôi cũng không phải là nhân viên chính thức, không lấy tiền lương cũng không có chấm công, hôm nay đến ngày mai vắng là chuyện rất bình thường. Nhưng lúc cùng Tiêu Thiên sắp xếp lại kệ sách, chú như vô tình hỏi tôi một câu: "Hai đứa ranh con hôm nọ không đến làm phiền em nữa chứ?"

Tôi hơi ngạc nhiên vì chú ấy quan tâm đến chuyện của tôi, càng bất ngờ hơn khi chú ấy lại chủ động đề cập tới Phó Duy và Trần An Na. Tôi ngẫm nghĩ, hình như nói cũng không sao: "Thằng con trai có đến nhà em, nhưng bị em đuổi đi rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...