🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [EDIT – HOÀN] Đảo Thanh Mai – Hồi Nam Tước

[EDIT – HOÀN] Đảo Thanh Mai – Hồi Nam Tước


Chương 29: Em nói lại lần nữa đi?

Edit: Ry

Bí mật này là do Phó Duy nói cho tôi biết hồi cấp ba. Nhà cậu ta giàu có, ông cha chú bác trong nhà đều là người làm ăn, đến đời ba cậu ta mặc dù không đến nỗi là được xếp vào hàng tỉ phú Forbes, nhưng cũng điều hành một hai xí nghiệp quy mô tầm trung với lợi nhuận cực tốt. Nên nghiêm túc mà nói, cậu ta vẫn được tính là con ông cháu cha.

Xưa giờ bên cạnh ba Phó Duy không thiếu phụ nữ, ăn chơi đàng điếm là chuyện bình thường, mẹ cậu ta vẫn biết, nên luôn quản lý rất nghiêm. Ba Phó Duy cũng không làm loạn, còn nghĩ ra một biện pháp thất đức, muốn con trai bao che cho mình. Nói là mang con trai đi chơi, thật ra luôn vứt con trai ở trung tâm thương mại, còn bản thân thì đến chỗ tình nhân, sau đó sẽ thưởng tiền hậu hĩnh cho Phó Duy.

Hai ba con hợp tác khăng khít từ hồi cấp hai, qua nhiều năm như vậy, Phó Duy cũng quen rồi, còn cảm thấy cách này để kiếm tiền tiêu vặt thật dễ, vừa tiện lại vừa nhanh.

Lúc ấy tôi bất ngờ lắm, thầm nghĩ đúng là mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, mỗi gia đình đều có chỗ nào đó không được bình thường. Xem ra, chuyện của ba mẹ tôi đúng là lông gà vỏ tỏi không đáng để bận tâm.

Bây giờ cẩn thận nghĩ lại, đáng lẽ lúc ấy tôi nên nhận ra mới phải, cậu ta cũng là một kẻ dở hơi.

Phó Duy kể cho tôi mấy chuyện này là bởi vì khi ấy chúng tôi là bạn thân, cậu ta tin tưởng tôi, nên chúng tôi luôn chia sẻ chút bí mật nhỏ giữa các thiếu niên.

Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ công khai những bí mật này của cậu ta, kể cả hồi chúng tôi hoàn toàn trở mặt, trong trường tràn ngập những lời đồn đại khó nghe về tôi, tôi cũng chưa từng nghĩ đến.

Lần này vì quá sốt ruột mà tôi nói với Phó Duy như vậy, chính tôi cũng cảm thấy kinh ngạc.

"Tôi thả cậu ra, nhưng cậu đừng có nói lung tung. Sau này cũng không được tới tìm tôi nữa, rõ chưa?" Tôi buông cái tay đè lên mặt Phó Duy kia, nhưng vẫn túm chặt cổ áo cậu ta không thả.

Phó Duy hết hồn, chỉ số trên đầu đen xì, vẻ mặt dường như không nhận ra tôi nữa.

Chuyện này có gì lạ? Chó sốt ruột còn nhảy tường, con thỏ nóng nảy cũng sẽ cắn người, chẳng lẽ cậu ta cho rằng cả đời tôi sẽ nhường nhịn cậu ta à?

Tôi không phản kháng chẳng qua là vì thấy không cần thiết. Nếu có người ghét tôi bởi vì tôi là đồng tính luyến ái, vậy thì ghét đi. Tôi cũng không cần bọn họ phải thích.

"Nói rõ."

Phó Duy kinh ngạc nhìn tôi, nuốt một ngụm nước bọt, lặp lại lời tôi: "... Rõ."

Cậu ta trông đẹp trai, đầu óc cũng thông minh, nhưng chơi thể thao lại không tốt, cũng chưa từng đánh nhau. Cậu ta từng nói với tôi, loại hành vi như đánh nhau quá thô tục, không hợp với khí chất của cậu ta.

Khí chất của cậu ta là cái gì thì tôi không biết, nhưng nếu cậu ta còn làm phiền tôi, tôi không ngại cùng cậu ta biểu diễn một chút mấy loại vận động thô tục này.

"Nói rồi thì phải giữ lời, nếu không thì tôi sẽ thật sự không khách khí với cậu nữa đâu." Tôi buông cổ áo của Phó Duy ra, lùi sang một bên.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...