🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [EDIT – HOÀN] Đảo Thanh Mai – Hồi Nam Tước

[EDIT – HOÀN] Đảo Thanh Mai – Hồi Nam Tước


Chương 26: Không xác định

Edit: Ry

Bên trong phòng cấp cứu cực kì bận rộn, màn ngăn cách giữa các giường đều được kéo lên, bên tai tràn ngập tiếng máy móc xa lạ kêu inh ỏi cùng với tiếng nhân viên y tế gấp gáp kêu gào.

Sắc mặt Nhạn Vãn Thu vẫn rất yếu ớt, đổi một bộ quần áo bệnh nhân cho trẻ em, cơ thể gầy gò nho nhỏ nằm trên giường bệnh, trông đáng thương vô cùng.

Hai mắt cô bé nhắm chặt, nhịp tim bình ổn, tất cả đều mạnh khỏe.

Tuy nói là thời tiết giữa hè, nhưng phòng cấp cứu lại có máy lạnh, quá nửa người tôi vẫn còn ẩm ướt, nên cũng thấy hơi rét.

Nắm chặt cái thảm khoác trên người, đến lúc này chân tay tôi vẫn lạnh buốt, nghĩ lại vẫn còn thấy sợ hãi.

Từ lúc cầu treo sụp đến bây giờ ngồi đây đã qua một tiếng. Mà một tiếng này, có ít nhất một nửa thời gian tôi phải dùng cụm từ "chấn động lòng người" để hình dung.

Sau khi đưa Nhạn Vãn Thu lên bờ, tôi phát hiện ra cô bé không còn thở, đầu óc lập tức trống rỗng.

Khi ra cửa với tôi vẫn còn là một bé con nhảy nhót tưng bừng, bây giờ lại im hơi lặng tiếng như vậy, không cần biết Nhạn Không Sơn nghĩ thế nào, chính bản thân tôi cũng không chấp nhận được.

"Đừng nóng, đừng nóng, để tớ đến, tớ đến!" Tôn Nhụy gạt Văn Ứng ra, bắt tay vào làm động tác hồi sinh tim phổi: "Trước đây tớ từng làm cứu hộ ở bãi biển."

Động tác của cậu ấy rất chuyên nghiệp cũng rất nhanh, ấn khoảng mười lăm lần, thổi ngạt hai lần, cứ lặp đi lặp lại. Tất cả mọi người xung quanh đều căng thẳng quan sát, tôi nắm chặt bàn tay nhỏ lạnh băng của Nhạn Vãn Thu, thầm cầu nguyện một giây sau cô bé sẽ tỉnh dậy.

Có lẽ là ông trời cũng không đành lòng để bé con tuổi còn nhỏ mà đã bất hạnh như vậy, một lát sau khi Tôn Nhụy tiến hành cấp cứu lần thứ ba, Nhạn Vãn Thu bỗng nghiêng đầu ọc ra một đống nước, lông mi khẽ run, chậm rãi mở mắt ra.

"Tỉnh rồi, cô bé tỉnh rồi!"

Người xung quanh thấy vậy nhao nhao vỗ tay, lớn tiếng khen ngợi, Tôn Nhụy thả lỏng tinh thần, cả người nằm sõng soài trên mặt đất, mệt mỏi thở dốc.

Tôi ôm Nhạn Vãn Thu vào trong ngực, xúc động tới nỗi tiếng nói cũng trở nên nghẹn ngào: "Không sao không sao rồi, Thu Thu không sao rồi..."

Có người gọi xe cứu thương tới, lúc nhân viên y tế mang cáng cứu thương lên núi, Nhạn Vãn Thu đã hoàn toàn tỉnh lại, chỉ là quần áo trên người ướt đẫm, lạnh đến run rẩy.

Nhân viên y tế phát cho những người bị rơi xuống nước mỗi người một tấm thảm, thấy mấy người bọn tôi có vẻ vẫn ổn, bèn hỏi chúng tôi có muốn tự mình đến bệnh viện không.

Tôi sợ Nhạn Vãn Thu xảy ra chuyện, dù sao thì con bé vừa mới ngừng thở, vì lí do an toàn, tôi vẫn phiền bọn họ đưa tôi một chuyến.

Thế là xe cứu thương chở tôi và Nhạn Vãn Thu đến bệnh viện, Văn Ứng với Tôn Nhụy lái xe theo phía sau.

Sau khi khôi phục nhiệt độ cơ thể, Nhạn Vãn Thu trở nên mệt rã rời, tôi ôm cả bé con lẫn tấm thảm vào trong lòng, cô bé nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...