Edit: Ry
Nếu như không phải là Nhạn Không Sơn tự mình nói ra, tôi rất khó mà tin được người này từ nhỏ đã mơ ước được trở thành một nhà ngoại giao xuất sắc.
Tôi từng nghĩ cuộc sống của anh trước kia chắc hẳn sẽ không bình lặng như ở trên đảo, dù sao thì trông anh cũng khá ăn chơi, nên tôi nghĩ có thể anh là huấn luyện viên leo núi thích theo đuổi cảm giác mạo hiểm, hoặc là phi cơ lái máy bay có mỹ nữ theo thành đàn. Nhưng nhà ngoại giao? Các loại ý nghĩa của chức vụ này vượt ra khỏi tưởng tượng của tôi.
"Tức là, anh làm cho bộ ngoại giao, nhưng sau đó lại từ chức?"
Hỏi xong lại cảm thấy không ổn. Mặc dù hệ ngoại giao bồi dưỡng ra không ít người tài trong giới ngoại giao, nhưng không phải là ai tốt nghiệp cũng có cơ hội trở thành nhà ngoại giao chân chính. Đa số là sẽ đi làm công việc khác, chỉ có một số ít người cực kì ưu tú mới có thể bước vào cung điện mà mình tha thiết ước mơ để nhậm chức.
Có thể trở thành một người trong số cực ít đó, đủ thấy được sự xuất sắc của Nhạn Không Sơn, không chỉ có một cái đầu ưu việt, càng phải có sự cần cù hơn người bình thường.
Dùng hết sức mình, coi nó là lý tưởng cả đời như thế, nếu như không phải thật sự không còn con đường nào khác, làm gì có ai dễ dàng buông bỏ như vậy?
Quả nhiên, Nhạn Không Sơn nghe vậy thì tươi cười nơi khóe môi hơi nhạt đi, anh giải thích: "Nhạn Tân Vũ... Lúc chị của tôi xảy ra chuyện, tôi mới nhậm chức chưa được bao lâu, nhậm chức ở tận quần đảo Cape Verde ở Châu Phi. Chỗ đó rất xa, không có chuyến bay thẳng, tôi phải mất đúng hai ngày mới chuyển tiếp về đến nước." Anh dừng lại một lát: "Đợi đến lúc tôi vội vã trở về, tất cả đều đã muộn."
Nhạn Tân Vũ không chờ được anh, cuối cùng để lại đứa con gái bé bỏng với đứa em trai ruột thịt mà từ giã cõi đời.
Lúc nói ra những chuyện này, nét mặt của Nhạn Không Sơn có thể gọi là bình tĩnh, người không biết chắc chắn sẽ cho là tất cả đã qua. Nhưng tôi có thể nhìn thấu anh, tôi biết tất cả vẫn chưa qua, anh vẫn luôn vì thế mà cảm thấy đau xót.
Người lái xe gây tai nạn bởi vì đột ngột phát bệnh nên mới mất khống chế đâm phải taxi Nhạn Tân Vũ đang ngồi, cuối cùng dẫn đến kết cục hai chết một bị thương, mà bản thân người đó sau một tuần cứu chữa cũng qua đời vì nhiều bộ phận bị suy kiệt.
Đây là một tấn bi kịch từ đầu tới cuối con người khó mà dự liệu được.
May mà người gây ra tai nạn có gia cảnh giàu có, người nhà cũng cực kì có trách nhiệm, không chỉ sẵn sàng ứng mọi chi phí chữa trị, việc bồi thường sau đó lại càng thêm hào phóng, thậm chí còn nhiều lần chủ động tăng giá.
Vấn đề tiền bạc tạm thời không cần phải lo lắng, nhưng khi ấy Nhạn Vãn Thu nhiều lắm cũng mới chỉ một tuổi, trải qua vài cuộc phẫu thuật, mất đi một chân, tương lai mịt mờ. Nhạn Không Sơn là người thân còn lại của cô bé, sao có thể vì theo đuổi giấc mơ mà bỏ lại cô bé một mình?
Anh chỉ có thể từ bỏ, chỉ có thể chọn ra thứ quan trọng nhất giữa hai bên.
Cuối cùng anh chọn Nhạn Vãn Thu. Anh chọn tự mình nuôi dưỡng, dạy bảo bé con, giống như Nhạn Tân Vũ đã làm vì anh.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?