Chương 104: Chương 104
n Hân Đề ngập ngừng: "Chính là... vấn đề xưng hô."
"Dì ấy gọi mẹ như thế nào ạ?"
Nguy
n Hân Đề, bực bội nói: "Con xem phim nhiều quá rồi đấy à?"
Nguy
n Hân Đề không chịu thua nhìn lại, nhưng giọng có vẻ yếu đi: "Cái đó... càng không được."
"Được rồi," Nguy
n Hân Đề được đà lấn tới nên chỉ biết im lặng.
Trên phòng ngủ tầng ba, Nguy
n Tô siết chặt ly pha lê, lạnh lùng nhả ra hai chữ: "Tùy con."
"Dạ," Nguy
n Hân Đề mặt không đổi sắc, xoa xoa chỗ bị véo, trực tiếp khoác vai Ôn Tích Hàn, cười làm động tác 'mời': "Mẹ ơi, xin mời?"
Nguy
n Tô vội vàng ngắt lời: "Em nuông chiều nó quá rồi đấy. Như vậy rất d
n Tô thất thần cầm lấy, lạnh nhạt nói: "Bức tranh này, không phải để treo ở phòng khách đâu."
Mặc dù không hiểu, nhưng Nguy
n Hân Đề bĩu môi. Đến tầng ba, cô chủ động buông tay Ôn Tích Hàn, đi đến trước một phòng ngủ, nhẹ nhàng đẩy cửa.
Nguy
n Tô đang trò chuyện với Ôn Tích Hàn, nghe câu hỏi có ý đồ của Nguy
n Tô hít một hơi, đi xuống cầu thang, hỏi đầy vẻ chán ghét: "Con ra ngoài làm gì?"
Nguy
n Hân Đề nuốt nước bọt, chột dạ hỏi: "Sao vậy ạ?"
Nguy
n Hân Đề chủ động dọn dẹp bàn ăn, giả vờ vô tình hỏi: "Muộn rồi, mẹ có muốn nghỉ ngơi chưa?"
Nguy
n Hân Đề nhanh chóng chạy lên lầu, như sợ chậm một giây thì Nguy
n Hân Đề đưa ly sữa không đường cho Nguy
n Tô sẽ đổi ý.
Chứng kiến toàn bộ sự việc, Ôn Tích Hàn dở khóc dở cười gọi: "Chị!"
Nguy
n Tô đi theo sau, sắc mặt hơi khó ở, "Mẹ thích phòng đối diện với con."
Nguy
n Hân Đề, nói một cách chậm rãi: "Vậy mẹ sẽ ngủ phòng con."
"???" Nguy
n Tô co ngón trỏ lại, không chút thương tình cốc đầu Nguy
n Tô lắc đầu, nói thản nhiên: "Những điều này mẹ cũng từng nghĩ tới, cũng từng nghi ngờ em ấy là người của một gia tộc lớn nào đó. Tóm lại, không thể tra ra được gì."
Nguy
n Hân Đề buông tay ra, gãi gãi đầu, có chút lúng túng: "Chị... tắm trước không?"
"Ừ," Ôn Tích Hàn gật đầu, buồn cười nhìn cô: "Chị không có đồ thay."
"Mặc đồ của em," Nguy
n Tô nghiến răng nói.
Nguy
n Hân Đề: "???"
-------------------
Lời của tác giả
Hôm nay vẫn là một "đứa con đại hiếu thảo".
n Hân Đề ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."
Dừng một lát, Nguy
n Tô đứng im, dán mắt vào bức tranh cô đang ôm.
Nguy
n Hân Đề lén ra hiệu cho Ôn Tích Hàn, rồi tăng tốc dọn dẹp bát đĩa, cho hết vào máy rửa bát.
Lau tay, Nguy
n Tô vẫn chưa lên lầu. Bà đứng một mình bên sofa, nhìn chằm chằm vào bức tranh, thất thần.
"Mẹ?" Nguy
n Hân Đề tươi cười đáp, giọng mềm mại: "Em dọn ngay đây."
Trong lúc Ôn Tích Hàn tắm, Nguy
"Không," Nguy
n Nhuy
n Hân Đề.
"Chị ơi!" Nguy
n Tô mặt lạnh lùng đi trước: "Tầng mấy?"
"Tầng ba," Nguy
n Hân Đề gọi bà một tiếng.
Nguy
n Tô nghĩ nghĩ, mi
n Hân Đề nhìn quanh, hạ giọng một cách bí ẩn: "Vậy có khi nào, hồi bé bà ấy bị bán đi, rồi được huấn luyện thành đặc công ở một hòn đảo nhỏ vô danh ở nước ngoài không? Nếu không thì tại sao cái gì bà ấy cũng biết?"
Nguy
n Tô. Xong xuôi, cô nhẹ nhàng đóng cửa và xuống lầu.
Ho nhẹ hai tiếng, Nguy
n Hân Đề thực sự có ý định tìm hiểu về Tân Dực, nhưng chưa kịp làm thì đã bị Nguy
n Tô lúc này mới giãn ra đôi chút.
Nguy
n Hân Đề tưởng Nguy
n Tô lạnh lùng nhìn cô, nói từng chữ: "Người đấu giá bức tranh đó là mẹ."
Nguy
n Tô hít một hơi thật sâu, hỏi với nụ cười gượng gạo: "Con muốn gọi mẹ là 'chị'?"
Nguy
n Hân Đề: "???"
Cô vội vàng xoay bức tranh lại, cẩn thận quan sát. Cô vừa xem vừa cảm thán: "Đây là tuyệt bút của đại sư quốc họa Tô Hân. Năm đó được đấu giá với giá trên trời, Mommy giỏi quá trời ạ."
Nguy
n Tô thu ánh mắt lại, trầm giọng: "Bức tranh đó, là em ấy vẽ."
Nguy
n Hân Đề xiên một miếng dưa hấu, giọng nói mơ hồ nhưng đầy chủ ý: "Đi thôi, đi xem phòng trước, không ưng thì đổi."
Thái dương Nguy
n Tô đang ra lấy nước.
Nguy
n Tô cười đầy ẩn ý, ánh mắt tĩnh mịch, không rõ là cảm xúc gì: "Vì mẹ cũng không tra được."
"Em ấy như thể đột nhiên xuất hiện, với năng lực xuất chúng, cái gì cũng biết, nhưng lại có một lai lịch sạch sẽ đến đáng ngạc nhiên, không hề có quá khứ."
Nguy
n Tô kịp phản ứng, trong phòng chỉ còn lại một mình bà.
Sau khi đưa Ôn Tích Hàn về phòng, Nguy
n Hân Đề chậm rãi đi theo sau, nhỏ giọng: "Định treo bức tranh ở phòng khách ạ."
Nguy
n Hân Đề ôm bức danh họa, nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.
Cô định treo bức tranh ở phòng khách. Nhưng không ngờ lại va phải Nguy
n Tô nhún vai, ngồi lại xuống, nửa cảm thán nửa hoài niệm: "Hồi bé ngoan lắm, bây giờ cứ như đến tuổi nổi loạn vậy." Chuyện gì cũng muốn đối đầu với chị."
Nghĩ đến Nguy
n Hân Đề đi nhanh lên, đừng đứng trước mặt làm bà chướng mắt.
"Mẹ ngủ sớm nhé." Nguy
n..."
"Tiểu Hàn," như thể biết Ôn Tích Hàn sắp nói gì, Nguy
n Tô nói trúng.
Nguy
n Hân Đề không chút suy nghĩ từ chối ngay: "Không được."
"Trừ phòng đó ra, phòng nào cũng được."
Nguy
n Hân Đề đưa quần áo cho Ôn Tích Hàn: "Những thứ khác ở trong phòng tắm rồi."
Ôn Tích Hàn nhận lấy, cẩn thận bước qua những món đồ sứ xanh trắng đặt trên sàn nhà của Nguy
n Hân Đề im lặng. Cô suýt nữa quên mất, bộ đồ ngủ duy nhất đã đưa cho Nguy
n Tô khẽ hất cằm, giọng điệu đầy vẻ không thể chối từ: "Vậy tối nay Tiểu Hàn sẽ ngủ với mẹ."
...
"Vậy mẹ ngủ phòng đối diện."
Nguy
n Hân Đề cầm một hộp sữa tươi lớn từ trong bếp thò đầu ra: "Mẹ có uống sữa không ạ?"
Nguy
n Hân Đề xoa chỗ bị cốc, ấm ức bào chữa: "Thì con đang suy đoán thôi mà..."
"Mẹ đã tận mắt thấy em ấy được chôn cất," Nguy
n Hân Đề mang ba ly sữa ra, Nguy
n Hân Đề cười gượng hai tiếng: "Vậy mẹ cũng giỏi thật."
Nguy
n Hân Đề gần như thốt ra, rồi cười: "Để em đi lấy."
Biệt thự này Nguy
n Hân Đề trả lời chi tiết: "Chị ấy đang tắm."
Nghe vậy, Nguy
n Hân Đề ngượng ngùng ho khan một tiếng, ngồi xuống, lần lượt lấy ra những món đồ được sắp xếp gọn gàng trong vali: quần áo, máy tính, đồ trang điểm, nước hoa, trang sức, đồng hồ, thậm chí cả vài món đồ sứ và một bức tranh nổi tiếng... toàn là những món đồ không hề rẻ.
Ôn Tích Hàn nuốt nước bọt, ngập ngừng hỏi: "Em dọn sạch phòng của em rồi à?" Hành động này quá giống với bọn thổ phỉ. Người không biết sẽ nghĩ cô đi đâu đó để thực hiện "chính sách ba sạch". Chẳng trách Nguy
khiến nó được đà lấn tới."
Ôn Tích Hàn đã sớm nếm trải cảm giác Nguy
n Hân Đề nhíu mày, nhỏ giọng đoán: "Có khi nào mommy bà ấy không phải người ở thành phố A, vì một lý do nào đó mà chuyển đến đây không?"
Nguy
n Tô giật nhẹ. Bà quay lưng lại, vẫy tay, ra hiệu cho Nguy
n Tô quay đầu nhìn cô một cách kỳ lạ, mím môi đi đến máy đun nước.
Nguy
n Tô: "???"
Nguy
n cưỡng gật đầu.
"Được rồi, con đi dọn phòng đây." Nói xong, Nguy
n Hân Đề ủ rũ cầm hộp sữa về.
Cô mở bếp, nghĩ nghĩ, rồi đun ba ly sữa, thêm một chút đường vào một trong số đó.
Khi Nguy
n Hân Đề nhanh chóng dọn dẹp đống đồ trên sàn nhà. Cất vali vào sâu trong tủ quần áo, Nguy
n Hân Đề nói ra, Nguy
n Hân Đề, bà tức đến mức lồng ngực phập phồng rõ rệt.
Sợ hai mẹ con lại căng thẳng, Ôn Tích Hàn liếc nhìn đồng hồ, đứng ra hòa giải: "Cũng hơi muộn rồi, chị, hay để mai chúng ta nói chuyện tiếp nhé?"
"Ừm." Sắc mặt Nguy
n Tô.
Nguy
n Tô cười lạnh, khoanh tay, thong thả nhìn Nguy
n Hân Đề lại dừng lại, nghiêm túc nói: "Mẹ, con còn một câu hỏi nữa."
"Nói."
Ho hai tiếng, Nguy
n Hân Đề cầm hai bộ quần áo ra, giọng tiếc nuối: "Còn nhiều món lớn chưa chuyển được, chủ yếu là vali này không đựng nổi."
Ôn Tích Hàn: "..."
"Đồ ngủ đây," Nguy
n Tô lại giận đến thế.
"Đâu có," Nguy
n Tô bước vào, đảo mắt một vòng rồi hài lòng gật đầu, nhíu mày hỏi: "Phòng con ở đâu?"
"Chếch đối diện," Nguy
n Tô đi trước. Nhưng Nguy
n Tô đi lên lầu.
Nhưng đi được hai bước, Nguy
n Hân Đề nói nhỏ.
"Con muốn gọi giống em ấy à?" Nguy
n Hân Đề chọn một vị trí thích hợp nhất ở phòng khách, cẩn thận đặt bức tranh lên sofa, rồi vào bếp, lấy một chiếc nồi nhỏ để đun sữa nóng.
Tiếng nước của máy đun nước đã dừng. Nguy
n Hân Đề mừng như bắt được vàng, kéo tay Ôn Tích Hàn, nhanh chóng đóng cửa lại.
Chuỗi hành động của Nguy
n Hân Đề mở ra, vài món đồ đã rơi xuống.
Ôn Tích Hàn nhìn chiếc vali đã mở ra thì khó mà đóng lại được, cũng im lặng.
Nguy
n Tô: "???"
Không thể tin được những lời này lại từ miệng đứa con hiếu thảo như Nguy
n Hân Đề ôm ly sữa, cúi đầu lách qua Nguy
n Hân Đề: "Chị đi tắm trước đây."
Nàng vừa nói vừa chỉ đống đồ dưới đất: "Em dọn dẹp đi nhé."
"Vâng ạ," Nguy
n Tô tức đến suýt nghẹn. Bà lạnh lùng thốt ra một chữ từ kẽ răng: "Biến ngay."
"Dạ, con biến ngay đây." Nguy
n Hân Đề kéo tay Ôn Tích Hàn, hạ giọng than phiền: "Đau quá."
Ôn Tích Hàn nhìn thẳng về phía trước, giọng nói thấp hơn đáp: "Đừng nghịch nữa."
Nguy
n Hân Đề tổng cộng cũng chỉ đến vài lần. Mặc dù những đồ dùng cơ bản khá đầy đủ, nhưng vẫn còn nhiều thứ cần phải mua thêm, mà trước hết là quần áo.
Nhìn chiếc tủ quần áo trống rỗng, sạch bóng, Nguy
n Tô lúc nãy rồi.
Hít một hơi thật sâu, Nguy
n Tô giật nhẹ, bà hừ lạnh, hiếm khi không đáp trả.
Ôn Tích Hàn lúng túng, véo nhẹ vào eo Nguy
n Hân Đề mím môi, mở chiếc vali khổng lồ của mình ra.
So với chiếc tủ quần áo trống trơn, chiếc vali này lại là một thái cực hoàn toàn khác. Nó được nhét chặt đến mức khi Nguy
n Tô nhíu mày, ánh mắt phức tạp nhìn cô: "Con muốn nói cái gì?"
"Dì ấy gọi mẹ giống con thì nghe không hợp lý lắm," Nguy
n Hân Đề hồi bé, ánh mắt Ôn Tích Hàn không khỏi dịu dàng: "Nhuy
n Hân Đề vẫn chưa từ bỏ hy vọng, sờ cằm: "Nhỡ đâu là giả chết thì sao? Mẹ ơi, chúng ta đi xác minh thử đi?"
Nguy
n Tô nhẹ "ừ" một tiếng, lại hỏi: "Tiểu Hàn ngủ rồi à?"
"Chưa ạ," Nguy
n Hân Đề nhanh đến mức, khi Nguy
n Hân Đề dọn dẹp rất nhanh. Cô thay ga giường, vỏ chăn, kiểm tra đồ dùng vệ sinh trong phòng tắm, và còn chu đáo chuẩn bị cả áo ngủ, sạc pin cùng hương hoa giúp ngủ ngon cho Nguy
n Tô muốn vào xem, liền nói: "Tầng ba chỉ có hai phòng ngủ thôi, bố cục giống nhau, chỉ khác hướng. Phòng này buổi sáng đón nắng, ánh sáng tốt hơn. Mẹ quen dậy sớm nên phòng này rất thích hợp."
Khóe môi Nguy
n Hân Đề cố tình đi chậm lại, muốn để Nguy
n Tô nói thêm: "Đừng đi điều tra chuyện của em ấy, con không tra được đâu."
"Tại sao?" Nguy
n Tô khẽ nhắm mắt, mệt mỏi xoa xoa sống mũi.
"Mẹ uống sữa đi." Nguy
Bình luận