Chương 103: Chương 103
n Tô không mang theo tài xế, mà tự mình lái xe.
Ôn Tích Hàn ngồi ở ghế phụ, ngập ngừng lên tiếng: "Chị ơi."
"Sao?"
Lúc này, trời đã tối hẳn. Nguy
n Hân Đề nghẹn lời, rút điện thoại ra khỏi tay Nguy
n Tô, Ôn Tích Hàn nửa tin nửa ngờ. Nhưng sau đó, tin nhắn của Nguy
n Hân Đề khẽ thở dài, lại đeo chiếc găng tay duy nhất lên, tiếp tục bóc tôm: "Vậy còn con, con ra đời như thế nào?"
Ôn Tích Hàn vẫn đang ăn cá nướng, một con tôm đã bóc được ném vào chén nàng.
"..." Nguy
n Hân Đề ho nhẹ hai tiếng, cởi găng tay ra, lấy khăn giấy lau tay, rồi nghiêm mặt nói: "Vậy mẹ, mẹ đồng ý chuyện của con với dì chưa?"
Nguy
n Hân Đề mang trái cây đã chuẩn bị sẵn trong tủ lạnh ra, đưa ống hút hộp sữa chua đến miệng Ôn Tích Hàn, nhẹ nhàng hỏi: "Tối nay chị có về không?"
Việc có về hay không không phải do Ôn Tích Hàn quyết định một mình. Nàng nghiêng đầu nhìn sang, xin ý kiến của Nguy
n Tô ngồi thẳng người, nhận lấy tài liệu, nhanh chóng lật xem từ đầu đến cuối. Bà vừa lật vừa nói: "Kém xa Tân Dực năm đó."
Tập tài liệu không dày, tổng cộng chỉ hơn mười trang. So với Tân Dực thì không đáng là bao, nhưng so với những người cùng tuổi thì đã là xuất sắc.
Nghe giọng Nguy
n Nhuy
n Tô thất vọng: "Sau này, có con và vợ con ở bên, mẹ có thể an tâm rồi."
"???" Ôn Tích Hàn suýt sặc nước miếng: "Nguy
n Tô cau mày, nhất thời không nói gì.
Nguy
n Tô. Bà bực bội đeo găng tay vào, tự bóc tôm cho mình.
Tối nay, ba người không uống nhiều rượu, nhưng lại ăn gần hết số đồ ăn mà Nguy
n Hân Đề gắp một miếng cá nướng, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Mẹ ơi, con có một câu hỏi."
"Con hỏi đi."
"Mommy mất như thế nào?" Nguy
n Tô mím môi, từ từ nói: "Bệnh tim bẩm sinh trở nặng cộng thêm một số biến chứng khác."
Nguy
n Tô không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào trong bức ảnh. Bà phóng to, xem đi xem lại nhiều lần: "Chị không tận mắt nhìn thấy, chị không tin."
Nguy
n... chắc không đến mức đó đâu nhỉ?"
Cùng lúc đó, Nguy
n Hân Đề: Được, đợi chị.]
Nguy
n Hân Đề, và cả tâm lý của cô: "Nơi nguy hiểm nhất cũng chính là nơi an toàn nhất. Huống hồ khu biệt thự ven núi đó nằm ở phía bên kia ngọn núi, rất gần với nhà chị."
"Còn một điểm rất quan trọng, đến giờ, nó vẫn không gửi địa chỉ cho em. Chắc chắn nó biết chị sẽ đi điều tra."
Ôn Tích Hàn: "..."
Với những suy luận của Nguy
n Hân Đề. Trực giác mách bảo bà rằng con bé này lại đang ủ mưu gì đó.
Quả nhiên, câu nói tiếp theo của Nguy
u: "Em nghĩ đến chuyện dừng lại, Nhuy
n Tô cười: "Sợ chị không đồng ý à?"
"Cũng không hẳn," Ôn Tích Hàn tự gi
n Tô và Ôn Tích Hàn: "Ăn đi, bữa khuya phong phú lắm này."
Nhấp một ngụm rượu vang, Nguy
n Hân Đề, em đang nói linh tinh gì đấy?"
Nguy
n Hân Đề dán sát vào Ôn Tích Hàn, lắc tay nàng nũng nịu nói: "Đã lâu rồi chị không ở lại với em. Dạo này em ngủ không ngon."
Nguy
n Hân Đề đã ăn được một phần ba quả táo, một chiếc Mercedes màu tối chậm rãi dừng trước cửa.
Nguy
n..."
Nhớ đến kế hoạch, Nguy
n Tô khẽ gật đầu.
"Vậy mời vào," Nguy
n Hân Đề nghiêm túc nói: "Giống như Nữ Oa và Phục Hi ấy, mây khói tụ lại là đồng ý, nếu tan ra thì là không đồng ý."
"Có tụ lại thật không?" Đây là lời nói nguyên văn của Nguy
n Hân Đề trực tiếp đút con tôm vừa bóc vào miệng Ôn Tích Hàn, lấy lòng nói: "Tương lai, là vợ tương lai của con."
Ôn Tích Hàn liếc Nguy
n Hân Đề: Vậy lúc nào ra khỏi nhà thì nói với em một tiếng, em sẽ mang cá nướng ra.]
Nguy
n Nhuy
n Hân Đề tiếp tục bám dính lấy Ôn Tích Hàn, làm nũng: "Được không... Em đã mất ngủ mấy đêm rồi..."
"Nhuy
n Tô gật đầu: "Không có gì bất ngờ, chắc chắn là ở đó."
Nguy
n Hân Đề chứng minh sự trong sạch của mình bằng bằng chứng không thể chối cãi: "Mẹ xem ngày và giờ chụp kìa."
Nguy
n Hân Đề lại tới: [Có muốn đến không?]
Ôn Tích Hàn nhìn Nguy
n Nhuy
n Hân Đề đang ở trong bếp xào gia vị cho món cá nướng, hắt xì liên tiếp mấy cái.
Cô tưởng là do gia vị sặc quá, liền bật máy hút mùi lên tối đa, đóng cửa bếp lại, che miệng mũi chạy ra phòng khách lấy không khí.
Đợi vài phút, Nguy
n Tô khẽ cười, một tay chống cằm, nửa khen nửa chê: "Con ranh đó lắm chiêu thật."
"Vậy chị... có muốn đi không ạ?" Ôn Tích Hàn muốn đi, nhưng để Nguy
n Hân Đề bày ba bộ bát đũa lên bàn, cầm một quả táo, tùy tiện lau qua rồi cắn. Cô vừa ăn vừa đi ra cửa.
"Cạch!" Khi Nguy
n Tô xoa xoa thái dương, đau đầu: "Thật ra... mẹ cũng không biết."
Nguy
n Hân Đề đã chuẩn bị.
Nguy
n Tô không động đũa, lặng lẽ quan sát phòng khách, khẽ cười: "Thì ra là bị con mua rồi."
Nguy
n Tô đưa tài liệu cho Ôn Tích Hàn, nhấp một ngụm trà, hờ hững hỏi: "Tiểu Hàn, em nghĩ con bé đó đang ở đâu?"
Do dự một lát, Ôn Tích Hàn từ từ mở tài liệu, ánh mắt dừng lại ở trang cuối cùng một lúc lâu, không chắc chắn nói: "Căn hộ ở khu xxxx?"
Nguy
n Hân Đề rót ba ly rượu vang đã được chuẩn bị sẵn, lần lượt đặt trước mặt Nguy
n Tô suýt chút nữa không giữ nổi, bà không nhịn được nữa: "Mẹ có nói là mẹ không đồng ý đâu? Còn nữa, con lại nói vớ vẩn gì đấy, em ấy đồng ý lúc nào?"
Khóe môi Ôn Tích Hàn giật nhẹ. Cô muốn xen vào nhưng lại cảm thấy mình hoàn toàn không chen vào được.
Nguy
n Tô thầm chửi rủa. Nếu không phải đã uống ba ly rượu vang, bà đã muốn lái xe về ngay lập tức. Ừm, trước khi đi bà sẽ mang cả Ôn Tích Hàn về.
Nguy
n Nhuy
n Hân Đề không hề làm Nguy
n Tô đến mà không báo trước, trên mặt Nguy
n Tô ra vẻ đã biết từ trước, nói đầy thâm ý: "Tiểu Hàn, em vẫn chưa hiểu rõ con bé đó."
"Vâng." Ôn Tích Hàn rất đồng tình: "Nhuy
n Tô lại điềm tĩnh nói: "Để xem nó có mời chị đi không đã."
Ôn Tích Hàn: "???"
Đúng lúc Ôn Tích Hàn đang bối rối, chú Trình cầm một tập tài liệu đi tới: "Tiểu thư, đây là tài liệu đã điều tra được."
Nguy
n Nhuy
n Tô.
Ôn Tích Hàn: "???"
Nguy
n Hân Đề bóc tôm xong không ăn, mà bỏ hết vào một cái chén nhỏ. Chỉ lát sau đã được nửa chén. "Nếu không con bán lại cho mẹ nhé?"
"Con cũng biết làm ăn phết đấy," thấy Nguy
n Hân Đề nói tiếp: "Mẹ không đồng ý cũng không sao, dù sao Mommy cũng đã đồng ý rồi."
Vẻ mặt Nguy
n Hân Đề nói có lý lẽ, còn lấy ảnh chụp của mình ra: "Có chứ, mẹ xem, chiều nay con còn chụp ảnh này."
"Ôn Tích Hàn:..."
Nguy
n Tô cầm lấy điện thoại của Nguy
n Hân Đề lấy cá nướng ra khỏi lò, bày các món ăn kèm lên, và cuối cùng là rưới sốt vừa xào lên.
Cởi tạp dề ra, Nguy
n Tô nhướn mày, thích thú hỏi: "Thế nào?"
Ôn Tích Hàn lắc đầu, nói thật: "Không có gửi địa chỉ."
Nguy
n Hân Đề ngừng bóc tôm, tháo găng tay ra, rót đầy ly rượu của Nguy
n Hân Đề rất tự nhiên đặt miếng cá nướng vào chén của Ôn Tích Hàn.
Nguy
n Tô lái xe rất chậm. Ánh đèn đường màu vàng lướt qua kính chắn gió, chiếu lên bảng điều khiển, và in cả bóng cây ven đường vào trong xe.
Nhìn những bóng cây liên tục trượt qua trên bảng điều khiển, Ôn Tích Hàn khẽ nói: "Thật ra trước khi ở bên Nhuy
n Tô gác một chân lên, vẻ mặt đầy bí hiểm, hàm ý: "Để xem con bé có gửi địa chỉ cho em không đã."
Trong khoảnh khắc, Ôn Tích Hàn không thể đoán được ý Nguy
n Tô cảnh giác nhìn Nguy
n Hân Đề, nhẹ nhàng gạt tay cô ra.
Những hành động nhỏ của hai người đều lọt vào mắt Nguy
n Hân Đề khá gần nhà, đi từ nhà cũ sang chỉ mất khoảng nửa tiếng. Có lẽ vì vậy mà Nguy
n Hân Đề không có chút ngạc nhiên nào. Cô cắn thêm một miếng táo, lắc lắc đôi dép sắp tuột ra khỏi chân, nhàn nhã nói: "Uống một ly không?"
Ôn Tích Hàn nhìn về phía Nguy
n Tô hắng giọng, nghiêm túc hơn bao giờ hết: "Bức ảnh đó, con không lừa dối mẹ?"
Nguy
n Tô, rồi chậm rãi nói: "Mẹ, những năm qua mẹ vất vả rồi."
Ánh mắt Nguy
n Hân Đề, xem ảnh rất cẩn thận, nhưng miệng lại nói: "Đừng lừa mẹ, chắc chắn là ảnh cũ rồi."
"Làm sao có thể," Nguy
n Hân Đề đeo găng tay dùng một lần, chuyên tâm bóc tôm.
Nguy
n Hân Đề gửi đến đã hoàn toàn xóa tan nghi ngờ của nàng: [Tới chưa?]
Ôn Tích Hàn trả lời: [Chưa.]
[Nguy
n Tô cười lạnh: "Ông ngoại quá độc đoán, muốn kiểm soát mọi thứ quá nhiều."
Dừng một chút, giọng bà rõ ràng trầm xuống: "Và... em ấy cũng muốn mẹ kết hôn."
Nguy
n Tô. Nguy
n Tô, cắn nhẹ môi, trả lời một cách kiệm lời: [Đến.]
[Nguy
n Hân Đề trầm ngâm, lại hỏi: "Vậy lúc đó tại sao mẹ lại kết hôn?"
Nguy
n Hân Đề sờ vào vết muỗi cắn trên tay, làm một động tác 'mời'.
Vào trong, Nguy
n Hân Đề mặc đồ rất đơn giản, chân đi dép lê. Cô tùy tiện nửa dựa vào khung cửa, tiếp tục cắn táo một cách dửng dưng.
Nguy
n Hân Đề đeo khẩu trang vào, rồi lại vào bếp tiếp tục xào gia vị.
Khi thấy thời gian đã vừa đủ, Nguy
n Tô nghiến răng, từ từ lái xe vào bãi đỗ. Sau khi tắt máy, bà cùng Ôn Tích Hàn xuống xe.
Thấy Nguy
n Tô thực sự rất hiểu Nguy
n Tô.
"Ở lại được không ạ?" Nguy
n Tô một mình ở nhà cũ thì lại cảm thấy không phải phép.
Nguy
Ôn Tích Hàn v**t v* màn hình điện thoại, vẻ mặt do dự, ngập ngừng hỏi: "Vậy em có nên đi không?"
Nguy
n mới hai mươi ba tuổi, còn em thì đã không còn trẻ nữa. Hơn nữa, nếu sau này bọn em chia tay, em không biết phải đối mặt với chị và với con bé ấy như thế nào. Có lẽ, lựa chọn tốt nhất lúc đó là xem như chuyện đêm đó chưa từng xảy ra."
Nguy
n Tô. Nàng nắm điện thoại đợi vài phút, rồi tin nhắn của Nguy
n Hân Đề đứng dậy, hiểu ý nói: "Mẹ cũng ở lại luôn nhé. Con đi dọn phòng ngủ cho mẹ."
"Mẹ thích phòng nào? Tầng trên cùng được không?"
-------------------
Lời của tác giả
Căn phòng được dọn dẹp ngay lập tức, và lại còn là phòng ở tầng cao nhất, xa nhất.
n Hân Đề đưa số tôm đã bóc cho Ôn Tích Hàn, Nguy
n Tô buồn bực uống một ngụm rượu vang lớn.
Nguy
n Tô, im lặng ngồi xuống.
Mím môi uống cạn ly rượu trong tay, Nguy
n Tô chê bai, Ôn Tích Hàn lặng lẽ nuốt nước bọt, thầm cảm phục Tân Dực từ đáy lòng.
Nhấn mạnh vào trang cuối cùng về bất động sản, Nguy
n Tô nhẹ nhàng đặt ly trà xuống, lắc đầu: "Nó sẽ không đến đó."
Suy nghĩ một chút, Ôn Tích Hàn nói tiếp: "Vậy là... khu biệt thự ven núi ở khu phát triển kia?"
Nguy
n, em đã suy nghĩ rất nhiều."
Nguy
n quả thật đã thay đổi rất nhiều."
"Không không không, ý chị không phải thế," Nguy
n Tô phủi tay, đứng dậy khỏi ghế sofa: "Đi thôi."
Biệt thự của Nguy
n Tô đã vượt qua ngã tư một cách vững vàng, bắt đầu truyền kinh nghiệm cho Ôn Tích Hàn: "Chị nghĩ, từ giờ trở đi em nên quản con bé đó chặt hơn một chút. Ví dụ như hôm nay, nếu không điều tra, em sẽ không biết nó đã giấu bao nhiêu tiền riêng. Nó còn tính toán cả hai chị em mình xoay như chong chóng. Sau này chắc chắn còn làm nhiều chuyện hơn nữa."
Nội tâm Ôn Tích Hàn dao động: "Nhuy
Bình luận