Chương 100: Chương 100
n Hân Đề chậm rãi đi đến cạnh Nguy
n Hân Đề muốn nghe xem bên trong có động tĩnh gì không, nhưng phòng cách âm quá tốt. Cô đành bực bội quay về phòng mình.
Nửa tiếng sau, cô tắm xong, tắt đèn và nằm trên giường.
Nguy
n Tô lên tiếng, gọi hai phần cháo hải sản, giọng nhàn nhạt: "Chúng ta cứ ăn trước đi, đừng để ý đến con bé."
Bà gọi thêm vài món ăn nhẹ nữa và nói: "Khi nào nó đói nó sẽ tự xuống ăn thôi."
Ôn Tích Hàn: "..."
Khi bữa sáng gần kết thúc, Ôn Tích Hàn cảm thấy hơi áy náy, nhắn tin cho Nguy
n Tô đang thong thả ăn cháo, nuốt nước bọt rồi lặng lẽ đặt điện thoại xuống.
Những ngày sau đó trôi qua yên bình, chỉ có điều Nguy
n Hân Đề nhún vai, một mình ngồi vào xe sau.
Theo kế hoạch của Nguy
n Tô còn ghé vào tiệm trái cây bên cạnh mua thêm một ít. Nguy
n Hân Đề cảm thấy Nguy
n Hân Đề vì mải suy nghĩ nên lặng lẽ đi theo sau.
Tài xế không đi cùng vào. Nguy
n Tô dừng lại trên người Nguy
n Tô. Nguy
n Hân Đề tìm một chỗ ngồi trước cửa tiệm hoa, cẩn thận kéo ống tay áo Ôn Tích Hàn và khẽ hỏi: "Không phải nói đi thăm bà ngoại sao? Sao mẹ lại mua hai bó hoa?"
Đôi mắt Ôn Tích Hàn hơi cụp xuống. Cô mím môi rồi khẽ nói: "Còn một người bạn cũ nữa."
"Lẽ nào là người đó?" Nguy
n Hân Đề: [Nghiến răng nghiến lợi] Em còn đang đợi hai người!]
Ôn Tích Hàn nhìn Nguy
n Hân Đề lùi lại một bước, vô tội chớp chớp mắt, sợ hãi hỏi: "Có... Có phải vậy không ạ?"
n Tô giận đến bật cười, giọng bà đầy vẻ u ám: "Vậy, con nghĩ mẹ không phải mẹ ruột của con à?"
"..." Nguy
n Tô nhận thấy vẻ mặt không được vui của Ôn Tích Hàn, nên không nhịn được mà khen: "Em nói chuyện khéo thật đấy."
Nguy
n Tô khoanh tay, nhìn bảo vệ giúp Nguy
n Hân Đề nghĩ ngợi, không khỏi tự hỏi ý định của Nguy
n Tô lườm cô một cái, rồi kéo Ôn Tích Hàn lên xe. Nguy
n Hân Đề ném điện thoại sang một bên, giả vờ là đà điểu trùm chăn kín đầu.
Ở phòng bên cạnh, Ôn Tích Hàn nhận được tin nhắn và khẽ cười, không trả lời. Nàng cắm sạc điện thoại, rồi nhẹ nhàng nói: [Chị ơi, em tắt đèn nhé?]
"Ừ." Nguy
n Tô giật mạnh, giọng bà lạnh đi: "Còn gì nữa không?"
Nguy
n Hân Đề hít một hơi thật sâu, có vẻ như đã được đà, cô nói: "Thật ra tối hôm đó, con nghe thấy hết cuộc nói chuyện của mẹ và dì."
Nguy
n Tô mở cửa chậm hơn Ôn Tích Hàn vài giây. Bà mặc một bộ đồ ngủ bằng vải bông, đeo kính râm, môi son đỏ thắm, trông vừa quý phái vừa lạnh lùng.
Trên đường đến phòng ăn, Nguy
n Tô đi vào tiệm hoa ven đường, quen thuộc mua hai bó. Nguy
n Hân Đề vài giây, bà đi chân trần đến trước mặt cô, cúi người cầm lấy chiếc ly rỗng. Rót một ly rượu đỏ mới, bà mới thong thả rời đi.
"..." Nguy
n Tô cố tình làm vậy. Cô quay sang nhìn Ôn Tích Hàn, tủi thân nói: "Dì ơi, dì..."
Nhưng Nguy
n Tô đi trước, dẫn thẳng đến nơi sâu nhất của nghĩa trang rồi mới dừng lại. Bà nhẹ nhàng đặt hai bó hoa bên cạnh hai bia mộ, đứng thẳng người, giọng có chút khàn khàn: "Nhuy
n Tô chưa từng đưa cô đến đây lần nào.
Không lâu sau, Nguy
n Tô đã nằm xuống, trên mặt có một miếng bịt mắt màu sẫm.
Đèn ngủ tắt, Ôn Tích Hàn rón rén nằm xuống.
Khi nàng chuẩn bị ngủ, Nguy
n Tô, nhìn bức ảnh đen trắng của người phụ nữ trẻ trên bia mộ, khẽ cắn chặt môi dưới.
Người phụ nữ trong ảnh rất trẻ, ngũ quan tinh xảo, đường nét hiền dịu. Dù mang vẻ đẹp dịu dàng, nhưng nụ cười của nàng lại tươi tắn. Tuy nhiên, đôi mắt nàng lại mang lại cảm giác sâu sắc, như đã trải qua rất nhiều chuyện, thâm trầm và khó lường.
Nguy
n Tô nhớ rất rõ tối Ôn Tích Hàn trở về. Nhưng tại sao Nguy
n cưỡng ngủ được sau nửa đêm, lại thêm chứng khó dậy nên sáng hôm sau nàng nán lại giường thêm một lúc.
Nguy
dàng gì, sau hơn mười năm, bà lại một lần nữa nhìn thấy Ôn Tích Hàn với "chứng khó dậy".
Vẫn đáng yêu như hồi bé, trắng trẻo, còn có thể xoa mặt nữa.
Vài phút sau, vẻ mặt của Ôn Tích Hàn đã khá hơn nhiều. Nàng đưa tay dụi mắt, từ từ đứng dậy tháo sạc, giọng nói khàn khàn: "Chị, em đi trước nhé."
"Khi nào em xong thì nói với chị, chúng ta đi ăn sáng." Nguy
n Hân Đề chưa kịp nói hết, Ôn Tích Hàn đã đứng dậy, dùng cổ tay chống vào thành bể, rồi kêu: "Chị ơi!"
"Hửm?" Nguy
n Tô nói thêm: "Là một người đàn ông. Anh ta đến lấy hợp đồng, rảnh hơn một tiếng đồng hồ."
Ôn Tích Hàn dở khóc dở cười: "Em biết rồi, chị."
Lúc này, Nguy
n Hân Đề gần như trả lời ngay lập tức: [???]
[Hai người lên phòng ăn rồi sao?!]
[Ôn Tích Hàn: Đã ăn sáng xong rồi.]
Nguy
n Hân Đề quay sang nhìn Ôn Tích Hàn, mặt nghiêm túc nói: "Con thích dì."
"Là loại thích muốn ở bên nhau cả đời."
Thái dương của Nguy
n Tô, sau khi rời khu nghỉ dưỡng, họ sẽ ghé qua nghĩa trang. Tài xế dừng xe ngay ngắn. Nguy
n Tô khi đưa cô đến đây. Vì trước đây, Nguy
n Tô lại hỏi: "Nhuy
n Tô: "???"
Nguy
n Hân Đề phủi tay, giọng pha chút đùa cợt: "Đâu có nhiều đâu mẹ, con sợ cần dùng đến thì lại không có. Cứ phòng hờ trước cho chắc."
Nguy
n Tô vài giây trước khi mở cửa: "Chị, em xong rồi."
Nguy
n Tô quay đầu lại.
Ôn Tích Hàn nhanh chóng lấy áo choàng tắm và bước theo, "Tối nay em ngủ với chị nhé."
Nguy
n Tô sững sờ, nhìn khu vườn trúc, rồi lại nhìn kẻ chủ mưu đang ngơ ngác, khóe môi bà cong lên một nụ cười khó hiểu, nhàn nhạt đáp: "Được."
Vì chuyện xảy ra quá đột ngột, khi Nguy
n Hân Đề: "..."
Nguy
n Hân Đề nhận ra mình rất giống với người phụ nữ trong ảnh.
Cô khẽ nuốt nước bọt, quay sang nhìn Nguy
n Tô bỗng gọi: "Tiểu Hàn?"
"Dạ?" Cơn buồn ngủ của Ôn Tích Hàn bay đi gần hết.
Nguy
n Tô quay người lấy điện thoại trên bàn, buông mái tóc còn ướt, đưa tay hất vài cái, giọng lạnh lùng: "Hai đứa cứ chơi tiếp đi, chị đi nghỉ đây."
Nguy
n Tô nói: "Chiều nay chị có một đối tác ghé qua đây có việc, em gặp mặt một chút nhé?"
Biết Nguy
n Hân Đề hít mũi, nhìn vào bức ảnh trên bia mộ, giọng trang trọng: "Vậy nên, người đó mới là mẹ ruột của con, đúng không ạ?"
Nguy
n Hân Đề kịp phản ứng thì cả khu suối nước nóng chỉ còn lại một mình cô.
Cô đưa tay lên quệt mặt, không còn tâm trí để ngâm mình nữa.
Sau khi ra khỏi nước, cô dùng khăn tắm lau tóc, mặc áo choàng tắm và bước nhanh ra ngoài.
Khi sắp mở cửa, Nguy
u cợt: "..."
Nguy
n Hân Đề chất chiếc vali khổng lồ vào cốp xe. Bà nhíu mày, giọng đầy vẻ chán ghét: "Đi có mấy ngày mà con mang nhiều đồ thế?"
Nguy
n Tô nhíu chặt mày, không hiểu vì sao mọi chuyện lại vượt khỏi tầm kiểm soát của mình: "Tối hôm đó nào?"
"Tối hôm dì vừa trở về đó." Nguy
n Tô dùng lưỡi khẽ chạm vào hàm, quay người ngồi vào chiếc ghế mềm bên cạnh bàn trà nhỏ, hai tay đặt trên tay vịn, thích thú nhìn Ôn Tích Hàn.
Thật không d
n, lại đây."
Nguy
n Hân Đề lại thẳng thắn như vậy.
"Có ạ." Nguy
n Hân Đề: "Em còn chưa dậy à?"
Nguy
n Tô ngửa cổ, uống cạn ly rượu đỏ còn lại, rồi bước ra khỏi bể bơi.
Trong làn hơi nước mờ ảo, lẫn với tiếng nước nhỏ, mái tóc đen của bà dính vào cổ, để lộ đường cong quyến rũ nửa ẩn nửa hiện, mông lung và không rõ ràng.
Nguy
n Hân Đề lại thêm chữ "mới" vào câu nói đó?
Chẳng lẽ con bé này nghĩ Tân Dực mới là mẹ ruột của nó, vậy còn bà thì sao?
Nguy
n Hân Đề cắn cắn môi, rồi hỏi: [Dì đang ở phòng mẹ em à?]
Vừa gửi đi, cô đã thấy hối hận. Sao lại hỏi điều hiển nhiên như vậy chứ...
Ôn Tích Hàn: Ừm.
Sau đó, một tin nhắn nữa được gửi đến: [Ban công phòng dì có thể nhìn thấy bóng tre."]
Nguy
n Hân Đề trằn trọc, không tài nào ngủ được. Cô ngồi dậy, bật đèn ngủ, lấy điện thoại từ dưới gối và nhắn tin cho Ôn Tích Hàn: [Dì ngủ chưa?]
Nửa phút sau, Ôn Tích Hàn trả lời: [Chuẩn bị ngủ.]
Nguy
n Tô mới nhận ra thiếu một người.
Họ im lặng nhìn nhau, phân vân không biết có nên gọi cho Nguy
n Hân Đề: "???"
Nguy
n Tô và Ôn Tích Hàn đều không nhận ra điều bất thường.
Cho đến khi ngồi vào bàn ăn, nhân viên đưa máy tính bảng để gọi món, Nguy
n Hân Đề mừng như bắt được vàng, lập tức đáp: "Vâng, mẹ ngủ ngon ạ!"
Ánh mắt của Nguy
n Tô.
Ánh đèn hắt ra từ khe cửa dưới, trong khi căn phòng bên cạnh tối đen như mực.
Đứng trước cửa hai phút, Nguy
n Nhuy
n Tô có giờ giấc rất đều đặn, 6 giờ rưỡi sáng là bà thức dậy đúng giờ.
Thấy Ôn Tích Hàn vẫn còn ngủ, bà nhẹ nhàng xuống giường, rửa mặt xong thì cầm ấm trà ra ban công nhàn nhã ngắm cảnh.
Gần 8 giờ rưỡi, Ôn Tích Hàn tỉnh dậy.
Lúc này, Nguy
n Hân Đề chỉ cảm thấy mình đang bị gi
n Hân Đề không.
Cuối cùng, Nguy
n Hân Đề: "..."
Cô xóa và sửa tin nhắn, rồi gõ: [Ngủ sớm nhé, ngủ ngon.]
Gửi xong, Nguy
Nguy
n Tô đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng không ngờ Nguy
n Tô nhanh chóng lấy áo choàng tắm, khoác lên người, chỉnh lại cổ áo và tay áo một cách hờ hững. Đầu ngón tay bà khẽ kéo chiếc thắt lưng màu trắng, thắt một cái nơ đơn giản.
Nguy
n Hân Đề chợt dừng lại, ghé tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, nhẹ nhàng xoay tay nắm cửa, cúi người, rón rén đi đến gần phòng Nguy
n Hân Đề đá viên sỏi vào bồn hoa, rồi kéo một sợi cỏ dại, nhàm chán xoắn nó trong tay.
Trong lúc chờ bà chủ gói hoa, Nguy
n Nhuy
n Tô trở mình, giọng nói rõ ràng có chút mệt mỏi: "Ngủ sớm đi."
"Vâng." Ôn Tích Hàn khẽ thở phào, hạ giọng đáp: "Chị cũng vậy."
Vì lạ giường và không quen ngủ chung với người khác, Ôn Tích Hàn không dám trở mình nhiều. Nàng mi
n Tô ôm hai bó hoa đi ra. Một bó hoa hướng dương và một bó hoa hồng.
Ôn Tích Hàn chủ động đi đến xách túi trái cây, còn Nguy
n, con có điều gì muốn nói không?"
Nhớ lại cuộc trò chuyện mà cô đã nghe lén tối hôm đó, Nguy
n Tô chống cằm, vẻ mặt lười biếng.
Ôn Tích Hàn bóp bóp sau gáy, gật đầu: "Vâng."
Về lại phòng, Ôn Tích Hàn dùng nước tẩy trang xóa hết lớp kem che khuyết điểm trên ngực, rồi tắm nước nóng, trang điểm lại một chút, thoa kem che khuyết điểm, và nhắn tin cho Nguy
n Tô cất máy tính bảng, đứng dậy đi đến bên giường, nghiêng đầu hỏi: "Ngủ thêm chút nữa không?"
Ôn Tích Hàn từ từ ngẩng đầu, ánh mắt mơ màng nhìn bà. Sau một lúc, như thể đã khởi động lại xong, nàng chậm rãi lắc đầu.
Nguy
n Hân Đề khẽ nuốt khan, giọng khàn khàn: "Có ạ."
"Vì bà ngoại cũng có mặt ở đây, nên con sẽ nói." Nguy
n Tô đã không còn ngắm cảnh nữa. Bà ngồi khoanh chân, ôm một chiếc máy tính bảng để xử lý công việc.
Ôn Tích Hàn tựa trán vào thành giường, đầu hơi cúi xuống, vẻ mặt uể oải, rõ ràng là ý thức chưa tỉnh hẳn.
Nguy
n Hân Đề thỉnh thoảng bị bỏ quên.
Sáng sớm ngày thứ ba tại khu nghỉ dưỡng, sau bữa sáng, cả ba chuẩn bị quay về. Nguy
n Tô muốn giúp mình mở rộng mối quan hệ, Ôn Tích Hàn không từ chối: "Vâng."
Sợ Ôn Tích Hàn hiểu lầm ý của mình, Nguy
Bình luận