🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 36: Chương 36

Không chút chần chừ, Khan Kum lập tức hạ tay, hướng mũi dao xuống ngay vùng ngực trái đang phát sáng của Hương. Đôi mắt của anh ta chỉ còn một màu đen sâu hoắm, như một hố sâu vĩnh cửu. Vừa hạ dao xuống, anh ta vừa cất lên một giọng cười man rợ.

Còn về phần Hương, cô chỉ có thể trơ người ra chờ đợi cái chết đang dần giáng xuống. Kiếp trước và kiếp này của cô, sinh ra đã hại người bên cạnh chết đi không ít. Xem ra đó là nghiệp báo, là nợ mà cô phải gánh rồi. Nhẹ nhàng khép lại đôi mắt, Hương thì thào gửi lời gọi vào trong gió:

"U Két..."

"Choang!" – Bên tai cô vang lên tiếng va đập của kim loại. Lờ mờ mở mắt, Hương nhận ra bản thân không còn ở trên bàn đá nữa mà đã được một vòng tay gầy gò ôm vào người. Người đàn ông ấy mặc bộ quần áo màu đen, đôi mắt màu đỏ sáng rực rỡ giữa không gian u ám.

Đó là U Két, hắn đang ôm Hương vào lòng để che chở cho cô. Dường như vẫn không tin được những điều đang nhìn thấy, cô đưa tay chạm vào mặt hắn. Cảm giác quen thuộc xuất hiện trong Hương, khiến cô bất giác rơi nước mắt lần nữa:

"Đúng là ngài rồi, U Két..."

"Phải, là ta. Em là vợ của ta, hỡi Chiêm Châu."

Hai người dù chẳng phải lâu ngày gặp lại, thế nhưng vẫn ngậm ngùi không dứt. Duyên nợ bao nhiêu kiếp, bây giờ mới có thể nhận ra nhau rõ ràng. Đám khói đen che phủ khuôn mặt của U Két cũng vì vậy mà tan biến dần. Khuôn mặt của hắn mang sự lạnh lẽo của cái chết, đôi mắt đỏ như máu và miệng mọc ra hai cặp răng nanh.

Vậy mà Hương đã không còn sợ hãi nữa, cô vòng tay ôm lấy cổ hắn. Thuận thế, U Két dùng áo choàng đen che chắn cho cô, còn đưa bản thân ra đối đầu với Khan Kum. Hai người, một kẻ là quỷ một kẻ là người, nhưng ai mới là người có lòng tốt thật sự?

"Tao cứ tưởng mày đã hồn phi phách tán từ lâu rồi chứ?"

"Mày quá coi thường tao rồi. Làm sao tao có thể thua trước kẻ bại dưới chân tao kiếp trước chứ?"

"Mày..."

Còn chưa nói hết câu, Khan Kum không trụ vững nổi nữa mà gục xuống. Bộ dạng của anh ta bây giờ tơi tả, từ phía trên đầu chảy ra một dòng máu đỏ tươi và cánh tay trái cũng bị bẻ gãy nhìn vô cùng kinh dị. Đôi mắt của anh ta rặt một màu đen tuyền, nhìn như một kẻ vô hồn.

"Tao nhất định...nhất định...sẽ khiến hai đứa mày hồn bay phách tán, không bao giờ siêu thoát được nữa!"

Cố gắng chống đỡ những đau đớn của vết thương gây ra, Khan Kum dùng cánh tay còn lại cầm lấy con dao xông đến. Từ trên cao, anh ta hướng ngay tim của U Két đâm đến. Thế nhưng ngay khi con dao của anh ta c*m v** thì hắn lại trở nên thoắt ẩn thoát hiện. Trong lúc anh ta còn chưa kịp bình tĩnh thì từ phía sau lưng, U Két ôm lấy Hương hiện ra dùng móng tay sắc tựa dao cào vào lưng một vệt dài.

Khan Kum hét lên một tiếng, theo phản xạ vung dao về phía sau. Thế nhưng thứ anh ta chém phải là không khí chứ chẳng phải U Két. Giống như phát điên, Khan Kum liền rút từ trong túi ra một lá bùa rồi niệm:

"Quỷ ma quấy phá, hiện hình!"

Nào ngờ anh ta còn chưa làm phép xong, thì đã bị một bàn tay đen ngòm xông đến nắm lấy cổ tay rồi quăng mạnh. Cả thân hình to lớn của anh ta đập mạnh vào cây, đay đớn thấu xương. Trong một lúc lâu, Khan Kum chỉ có thể quằn quại dưới đất mà không thể đứng lên.

"Tao nhất định... sẽ khiến chúng mày..."

Mồ hôi lạnh chảy ra từ trán của Khan Kum quyện với máu, nhỏ thành từng giọt xuống đất. Con dao bị văng đến gần đó không xa nên anh ta cố gắng lết lại để bắt lấy. Và rồi khi chỉ còn cách một gang tay, anh ta lại bị đá một cú vào ngay giữa mặt khiến thổ ra thêm một ngụm máu.

Thiếu niên đeo mặt nạ rắn thấy vậy không thể không nhảy vào liền hóa thành hắc bạch xà trườn đến bên Khan Kum. Khác với mười một người còn lại, cậu được anh ta trao cho cái quyền được tự ý làm theo suy nghĩ riêng. Thế nên thấy ân nhân gặp nạn, thay vì ngồi yên chờ lệnh thì cậu lập tức hóa thành nguyên trạng để trườn đến giúp anh ta.

"Ân nhân, ân nhân! Người đừng lo, tôi sẽ giúp người."

Hai con rắn rỉ rả vào tai Khan Kum như vậy sau khi bò lên vai anh ta. Chúng dùng thân hình dẻo dai quấn lấy cổ, phần đuôi đặt đối xứng từ cằm lên mặt. Một vệt sáng lóa lên, cả hai và Khan Kum nhập làm một. Đôi chân của anh ta từ từ hóa thành đuôi rắn, to lớn vô cùng. Cánh tay bị gãy cũng lành lại một cách thần kì vô cùng. Đặc biệt hơn cả, chính là khắp da thịt anh ta mọc ra vô rố vảy rắn.

Lúc Khan Kum mở mắt, thì khiến người khác sợ vô cùng khi mắt của anh ta giờ đây đã hóa thành mắt rắn. Thân hình của anh ta cũng trở nên to lớn dị thường, gấp mấy lần một con trâu nước. Khi anh ta trườn dậy, thì lưỡi cũng vô thức thè ra giống như một con rắn mà phát ra những âm thanh:"Khè!Khè"

U Két bồng Hương đứng ở trên một cành cây cao, nhìn thấy cảnh đó thì có chút lo lắng. Nhìn người con gái yếu ớt trong tay mình, hắn ta sợ rằng nếu cứ như vậy thì e rằng cô sẽ bị ảnh hưởng bởi vụ đọ sức lần này. Suy đi tính lại, cuối c*̀ng hắn nói với cô rằng:

"Chiêm Châu, hãy để ta dùng tất cả để bảo vệ em nhé."

Dứt câu ấy, không kịp để Hương đáp lại thì U Két đã đem cô nhập làm một với hắn. Đúng hơn là hắn dùng ba hồn bảy vía của mình để bảo vệ cô tránh khỏi thương tổn của cuộc chiến sắp diễn ra đây. Bởi vì trong thâm tâm hắn biết rõ ràng đây sẽ là trận đối đầu một sống một còn.

"Rầm!" – Chiếc đuôi của Khan Kum chuyển động, đập mạnh về ngay phía cây mà U Két đang đứng. Ngay lập tức, hàng loạt cây cối xung quanh đó bị quật mà ngã rạp xuống đất. Thế nhưng U Két đã nhanh nhẹn biến mất rồi lại xuất hiện ngay phía sau lưng anh ta mà đâm một nhát mạnh ở bả vai trái.

"Aaaaa!!!!"

Tiếng thét của Khan Kum khiến cả đất trời rung chuyển, máu từ vết thương túa ra đầy lưng. Anh ta xoay người định bắt lấy U Két, nhưng lại lãnh thêm một phát tấn công từ sau. Đau đớn khôn nguôi, anh ta càng phát điên hơn nữa. Chắp hai bàn tay lại với nhau, Khan Kum niệm chú:

"Thập nhị linh thú hiển linh, bắt ma quỷ quấy phá. Khởi!"

Mười một người còn lại như nghe được lệnh, lập tức đứng bật dậy. Họ cởi mặt nạ ra khỏi mặt, sau đó liền hóa thành nguyên dạng của mười hai con giáp mà xông đến chỗ U Két. Dù cho hắn có mạnh đến đâu thì cũng khó lòng mà chống đỡ trước sự tấn công như vũ bảo này. Một phút lơ là đã khiến U Két bị đánh vào ngay vết thương cũ làm hắn không thể thoắt ẩn thoắt hiện tiếp mà phải nhảy lui về phía một cành cây cao.

"U Két, mày nghĩ rằng mày là quỷ thì sẽ không nề hà gì sao? Tao luyện trận này để đấu với mày đó!"

Tiếng của Khan Kum vang vọng trong gió, mang theo những tiếng khè khè đặc trưng của rắn. Cả người anh ta uốn éo liên tục không dứt, đôi mắt thì như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ thù. Bàn tay to lớn của anh ta vung đến nơi U Két đang đứng, khiến cây cối nơi đó lập tức bật gốc bay tứ phía. Nào ngờ đâu lúc nhìn lại thì không thấy hắn ta đâu nữa.

Giống như phát điên lên, Khan Kum gào lên một tiếng rồi lục tìm khắp nơi. Mỗi nơi anh ta điên cuồng tìm kiếm thì tựa như vừa trải qua địa chấn, mọi thứ bị xóa sạch hoàn toàn. Cây cối bị nhổ trụi, đất bị đào lên, đá bị dỡ đi... khung cảnh thật hoang tàn và đổ nát bao nhiêu.

Ở một góc rừng, U Két ôm lấy vết thương ngồi gục xuống đất. Từ nơi này, hắn vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng từng hành động của Khan Kum. Cứ đà này thì e rằng khó lòng mà địch lại nổi anh ta, nhất là khi hắn không thể phá được pháp trận mười hai con giáp được bày ra để khắc chế hắn. Đắn đo một hồi lâu, U Két nghĩ ra một kế sách vẹn toàn nhất có thể. Dùng chút quỷ lực nhỏ nhoi, hắn và Hương tách lại như ban đầu rồi dặn dò:

"Nếu trận này ta thua, em hãy chạy nhanh về phía Đông sẽ có người cứu em. Còn nếu trận này ta thắng, thì ta sẽ đi xuống địa phủ chịu tội nghiệt. Có thể ở kiếp sau, em đợi ta được không?"

"U Két, em không muốn ngài đi. Khan Kum sẽ bắt ngài mất, rồi hắn sẽ hại ngài. Mau chạy đi cùng em đi!"

Hương nước mắt ngắn dài, liên tục níu lấy tay áo của U Két để hắn đừng đi. Hết cách, hắn ta chỉ đành đặt lên trán nàng một nụ hôn rồi nói:

"Chiêm Châu đừng sợ. Nếu sau lần này chúng ta còn duyên nợ, ta nhất định sẽ đi cùng trời cuối đất để tìm em."

Và rồi U Két tạo ra một vòng kết giới bao quanh lấy Hương. Ở trong cái vòng này thì dù cô hay kẻ nào muốn đụng vào nhau cũng không được. Nó là thứ sẽ bảo vệ cô, cũng là thứ sẽ ngăn cản cô bước lại gần cuộc chiến. Xong xuôi tất cả, U Két quay đầu bước đi, không bao giờ ngoảnh lại dù cho Hương kêu đến khản cả giọng. Tiến đến gần trước mặt cửa Khan Kum đang đập phá mọi thứ, hắn hét lên:

"Khan Kum, tao ở đây!"

Nghe thấy tiếng gọi, Khan Khum liền xông đến tấn công. Mười một con giáp cũng vì vậy mà điên cuồng phóng tới, ra đòn đánh liên tục. U Két giống như một con sóc, thoắt ẩn thoắt hiện né đòn liên tục. Thế nhưng hắn ta làm sao có thể mãi né tránh được, khi bọn chúng tấn công như vũ bão thế kia? Đòn này vừa tránh được thì một đòn khác lại tiếp nối, khiến hắn không kịp trở tay mà bị Khan Kum túm được.

"Để tao xem mày làm sao thoát được khỏi tay tao!"

Dứt lời, Khan Kum liền dùng pháp lực hút trọn lấy quỷ khí của U Két. Từ đầu chí cuối, hắn ta không phản kháng lại chút nào mà lại rất cam chịu trước sự cuồng ngạo của anh ta. Dường như hắn nghĩ rằng bản thân đã không còn chống cự được nữa nên đành mặc kệ số phận.

Thế nhưng tất cả đều đã lầm. Sau khi hút hết quỷ khí của U Két, Khan Kum từ từ cảm nhận sự lan tỏa của nó trong cơ thể. Vốn dĩ hắn đã tích tụ quỷ khí hơn ba trăm năm, nên đây giống như một nguồn sức mạnh lớn bổ sung cho anh ta. Nào ngờ đây cũng là thứ mở cửa cái chết sắp ập đến.

Ngay khi quỷ khí đã xâm chiếm toàn bộ cơ thể to lớn của Khan Kum, anh ta cảm giác như bản thân tràn đầy sức mạnh. Tiếng gầm của anh ta như vang vọng trong không gian đầy tĩnh mịch, khiến đất trời rung chuyển dữ dội. Hình dáng của anh ta to lên gấp bội, những chiếc vảy rắn trên người anh ta mọc dày đặc hơn cả. Điều đáng sợ hơn là đôi mắt rắn của anh hóa thành một màu đỏ như máu, trên đầu mọc ra hai cái sừng lớn.

"Quả nhiên thứ quỷ khí này thật mạnh...vậy thì chỉ cần thêm..."

Nào ngờ còn chưa tận hưởng sức mạnh được bao lâu thì Khan Kum đã đón nhận một cơn đau đến thấu da thấu thịt. Từ bên trong cơ thể của anh ta tựa như có thứ gì đang cựa quậy mạnh mẽ. Nó bẻ gãy từng cái xương bên trong, sau đó dùng môt vậy sắc nhọn cào cấu khắp nơi. Khan Kum gào rú trong sự đau đớn xáƈ ŧɦịŧ, hai mắt trợn trắng cả lên. Một lúc lâu sau, anh ta thổ ra một ngụm huyết rồi gục xuống đất.

Từ ở phía xa xa, Hương nhìn thấy cảnh tượng đang diễn ra chỉ biết dùng tay che miệng vì sợ hãi. Cả thân hình to lớn của Khan Kum ngã vật ra đất, khiến xung quanh cô rung chuyển không ngừng. Hương tận mắt nhìn thấy khi anh ta ngã xuống, từ trong người tỏa ra những ánh sáng kì quái. Thậm chí cô còn ngửi thấy mùi âm khí nồng đậm đến kì lạ.

Kết giới giữ Hương an toàn cũng đột nhiên biến mất, để cô có thể bước ra ngoài. Không cần suy nghĩ, cô ngay lập tức chạy đến nơi hỗn chiến vừa xảy ra để kiếm U Két. Thế nhưng giữa những thứ đang đổ nát hoang tàn, lại chẳng thấy bóng dáng hắn đâu cả. Cô bắt đầu gào thét tên của hắn trong đêm tối:

"U Két! Ngài có nghe thấy em không? U Két!"

"Tiểu thơ đừng tìm nữa, ngài ấy đi rồi."

Thằng bé mà cô gặp ở chợ từ đâu xuất hiện, mang theo một cây đèn dầu. Dưới cái màn đêm tối mịt mù, ánh sáng từ cây đèn dầu như lọt thỏm vào không gian. Hương nghe xong câu nói đó của thằng bé, cô lắc đầu nguầy nguậy rồi lấy từ trong lưng quần một cái túi màu đen. Ở trong đó là trái tim đang dần khô héo của U Két. Cầm nó trên tay, Hương vừa nức nở vừa phủ nhận liên tục:

"Không, U Két chưa đi. Trái tim của ngài ấy còn ở đây...nó còn đập..."

Cô đâu ngờ được, thứ bây giờ cô nắm trên tay chỉ là một nắm tro bụi lạnh lẽo. Những giọt nước mắt cứ thi nhau lăn dài trên má, khiến Hương không thể nào thôi đau lòng. Nhẹ nhàng ôm đống tro bụi ấy vào lòng, cô nghẹn ngào òa khóc trong đau đớn:

"Tại sao, hai chúng ta chỉ mới nhận ra nhau thì lại trớ trêu như này hở U Két? Ông trời cớ gì lại độc ác đến vậy?"

Hương đau khổ, dằn vặt, than trách đầy ai oán. Dường như còn cảm thấy chưa thỏa, cô dùng móng tay cào lấy da thịt trên hai bắp tay, rồi cào lên khắp cơ thể. Máu từ những vết thương cứ thế chảy ra, nhưng cũng không xoa dịu nổi lòng cô.

"Tiểu thơ, người đừng như vậy nữa. Duyên nợ của người và ngài U Két đã đứt rồi, ngài ấy cũng phải đi chịu những tội nghiệt đã gây ra."

Lo sợ Hương sẽ không kiềm chế nổi lòng đau khổ đang xâm chiếm mãnh liệt, thằng bé kia liền ngăn lại. Và rồi nó dẫn cô về lại nhà ông bà Tám Tàng, nơi mà nó nghĩ rằng cô sẽ bình tâm lại. Mọi người rủ rỉ bên tai cô, khuyên bảo cô hãy bỏ tất cả mà làm lại. Thế nhưng nó nào biết, sau đêm hôm đó thì cô chỉ sống vật vờ như một cái xác chết biết đi.

Hai mươi năm sau đó, Hương được phát hiện đã treo cổ tự tử trong khu rừng nơi mà Khan Kum từng đưa cô đến để sống. Lúc người ta đỡ xác cô xuống, thì thấy trên tay cô nắm chạt lấy chiếc túi màu đen và một cuộn chỉ màu đỏ. Và trên gương mặt Hương lúc ấy, phảng phất một nụ cười quỷ dị đầy ám ảnh.

- -- HẾT ---

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu
Full
833
Lịch Sử · Đang thịnh hành

Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu

Giữa một thế giới đầy mưu mô và những âm mưu chính trị, “Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu” mở ra một hành trình rực rỡ của tình yêu và sự tái sinh. Thẩm Xu, cô gái xinh đẹp với dung mạo như hoa đào, lớn lên trong sự che chở của […]
5.0 224 Chương
Ảnh bìa của Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình
Full
342
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình

Giữa những bí ẩn và ánh sáng chói lóa của triều đình, “Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình” khắc họa hành trình đầy éo le của một cô gái nhỏ bé mang tên Tạ Dao. Lạc lõng giữa dòng đời sau sự sụp đổ của Tạ vương phủ, Tạ Dao không chỉ là […]
0.0 255 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con
Full
348
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Bước vào một cuộc hành trình kỳ diệu, Giang Oản Oản mở mắt trong một thế giới lạ lẫm, nơi mọi thứ có vẻ cũ kỹ và xuống cấp. Khi ánh sáng mờ ảo từ mái nhà nhuộm lên gương mặt nàng, nỗi hoang mang cùng sự nghi ngờ tràn tới: “Mình đang ở đâu? […]
0.0 460 Chương
Ảnh bìa của Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên
Full
201
Đô Thị · Đang thịnh hành

Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên

Trong thế giới của hào môn, nơi tình yêu và mưu mô sắc bén đan xen, “Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên” mở ra một hành trình đầy chao đảo của Lục Nhiên – một thiếu gia bị lãng quên. Ngay từ những năm tháng đầu đời, Lục Nhiên đã phải chịu đựng […]
0.0 147 Chương
Ảnh bìa của Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Full
402
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc thực sự, Tô Du – một người phụ nữ 37 tuổi, đã quyết định nhận nuôi một đứa trẻ để bù đắp cho nỗi cô đơn trong cuộc sống của mình. Tuy nhiên, định mệnh đã bất ngờ đổ ập xuống khi cô gặp tai nạn và linh […]
0.0 278 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh
Full
967
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh

Trong thế giới của **”Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh,”** cuộc sống không còn đơn giản mà trở thành một hành trình đầy thử thách và cảm xúc. Lý Thanh Vận, một người phụ nữ bình thường, bỗng nhiên xuyên thư thành mẹ ruột của nam […]
0.0 254 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...