🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 124: Ngoại truyện 17 (Hết)

Minh Lộ Xuyên mang theo xúc xích quay lại, hắn bóc vỏ rồi đưa cho Hạ Văn Nam.

Hạ Văn Nam dùng rất nhiều sự kiên nhẫn, dùng cây xúc xích dụ con mèo nhỏ lại gần, đợi đến khi con mèo ăn xúc xích trong lòng bàn tay cậu, cậu mới đưa tay định túm lấy con mèo.

Đột nhiên con mèo nhỏ nhanh nhẹn một cách lạ thường, ăn xúc xích của Hạ Văn Nam xong, nó đánh vào vào tay Hạ Văn Nam một cái rồi quay người men theo thân cây trốn đi. Nó vụt chạy quá nhanh, Hạ Văn Nam và Minh Lộ Xuyên đều không kịp phản ứng, lúc đưa mắt nhìn theo thì con mèo đã biến mất trong bụi cây.

Hạ Văn Nam quay sang nhìn Minh Lộ Xuyên, Minh Lộ Xuyên trầm mặc một lúc rồi đưa tay về phía cậu.

“Tôi bị lừa rồi!” Hạ Văn Nam có chút tức giận, cậu đứng dậy trên bậu cửa sổ, phủi vụn thức ăn còn sót lại trên lòng bàn tay.

“Vào đây.” Minh Lộ Xuyên nói với cậu.

Lúc này Hạ Văn Nam mới nắm lấy tay Minh Lộ Xuyên, định nhảy trở về bậu cửa sổ bên cạnh, động tác cậu có chút hấp tấp, bàn chân đạp lên mép bậu cửa sổ trượt một cái, cả người lung lay như muốn rơi xuống.

Minh Lộ Xuyên liền dùng sức kéo mạnh cậu qua.

Hạ Văn Nam không kiểm soát được lực, bị Minh Lộ Xuyên kéo cả người đập vào cửa sổ, va mạnh đến mức khung cửa sổ gỗ cũ kỹ liên tục rung lắc, khuôn mặt Hạ Văn Nam đập vào kính, mất một lúc lâu mới định thần lại được.

Minh Lộ Xuyên lùi lại, để cậu chui vào bên trong.

Mũi và ngực Hạ Văn Nam đều đau, cậu sợ hãi dựa vào tường ngồi phịch xuống đất, cậu giơ tay lên nhìn, vừa nãy mu bàn tay bị móng mèo chạm vào nhưng không bị rách da.

Minh Lộ Xuyên rời khỏi phòng thí nghiệm, một lúc sau cầm hai lon bia quay lại, dựa vào tường ngồi xuống bên cạnh Hạ Văn Nam, đưa cho cậu một lon.

“Anh lấy ở đâu ra vậy?” Hạ Văn Nam hỏi hắn.

“Văn phòng của cậu.”

“Sao anh không hỏi han gì tôi mà tự tiện vào phòng tôi lục đồ rồi?”

“Xúc xích cũng tìm trong văn phòng cậu.”

Hạ Văn Nam im lặng, cậu bật lon bia, đưa lên miệng uống một ngụm thật lớn.

Minh Lộ Xuyên từ tốn uống lon bia trên tay, nói: “Con mèo đó phụ lòng cậu rồi.”

Hạ Văn Nam khoanh hai chân lại, nhún vai nói: “Kệ đi, chỉ là một con mèo mà thôi.”

“Nếu đổi thành người thì sao?”

Hạ Văn Nam áp lon bia vào sống mũi, cảm giác đau nhức dịu đi một chút, cậu nói: “Chẳng phải cũng như nhau sao? Chỉ là một tên tồi thôi, cút rồi thì cút đi.”

Ngón tay Minh Lộ Xuyên khẽ bóp lon bia trong tay, phát ra âm thanh rất nhỏ, lặp đi lặp lại một lúc lâu, hắn mới nói: “Tôi có thích một Omega.”

Hạ Văn Nam lại không ngờ được hắn sẽ nói như vậy, ngẩn người nhìn hắn.

Minh Lộ Xuyên tiếp tục: “Cậu ấy từ chối tôi.”

“Anh ta…”

Minh Lộ Xuyên dường như hiểu ý Hạ Văn Nam: “Cậu ấy không phải tên tồi, cậu ấy cũng không làm gì sai cả.”

Bỗng nhiên Hạ Văn Nam phát hiện lon bia của mình chỉ còn lại một ngụm cuối cùng, cậu uống cạn, vẫn muốn uống nữa nhưng lại không muốn đi lấy thêm.

“Mọi chuyện kết thúc rồi.” Lúc Minh Lộ Xuyên nói câu này, ngữ khí hắn trở nên lạnh lùng.

Hạ Văn Nam quay đầu nhìn người bên cạnh, phát hiện ánh mắt hắn tối đen không có chút ánh sáng nào, hoàn toàn không giống như đang hồi tưởng về một tình yêu, ít nhất không phải là một tình yêu đang sống.

Minh Lộ Xuyên bóp dẹp lon bia trong tay, nhẹ nhàng đặt bên cạnh chân mình.

Hạ Văn Nam gãi gãi tóc, nói: “Anh ta không phải tên tồi, mà anh lại thích anh ta, tại sao không cố gắng thêm chút nữa?”

“Không cần.” Minh Lộ Xuyên vẫn giữ thái độ lạnh nhạt như vừa nãy.

Hạ Văn Nam nhìn thẳng vào mắt Minh Lộ Xuyên, suy nghĩ một chút, hỏi: “Có phải anh đang sợ hãi đúng không?”

Minh Lộ Xuyên liếc nhìn cậu một cái.

Hạ Văn Nam nói: “Không sợ thì nhìn tôi đi.”

Minh Lộ Xuyên lập tức nhìn cậu, ánh mắt hai người trực diện nhìn nhau, kéo dài hơn hai mươi giây, Hạ Văn Nam không chịu nổi nữa, quay đầu đi rồi nói: “Nhìn chằm chằm người ta làm gì?”

“Không phải cậu bảo tôi nhìn cậu sao?”

Lon bia rỗng của Hạ Văn Nam đã không còn lạnh, cậu vẫn áp nó vào má: “Vậy anh hy vọng gặp được một người như thế nào? Nhất định không được từ chối anh? Hay là phải chủ động theo đuổi anh?”

Minh Lộ Xuyên không trả lời câu hỏi này.

Hạ Văn Nam nói: “Anh nói xem, anh đã hoàn toàn thoát ra khỏi mối tình trước chưa?”

“Kết thúc tức là hoàn toàn kết thúc rồi, không dây dưa nữa.”

“Để tôi sờ thử.” Hạ Văn Nam đặt tay lên ngực Minh Lộ Xuyên, “Anh nghĩ về anh ta đi, tôi xem xem anh có thật sự không bận tâm đến anh ta chút nào nữa không.”

Sự im lặng ngắn ngủi.

Hạ Văn Nam nhíu mày: “Tuy chỉ là một chút thôi, nhưng tôi thấy nhịp tim anh hình như nhanh hơn một chút.” Cậu nhìn Minh Lộ Xuyên, “Có đúng không?”

Minh Lộ Xuyên không phủ nhận.

Hạ Văn Nam rút tay lại, đột nhiên muốn thở dài nhưng cậu lại kìm nén, “Cho nên mới nói một đoạn tình cảm không phải muốn buông là có thể vứt bỏ sạch sẽ được.”

Minh Lộ Xuyên nói: “Tôi không hề nhớ cậu ấy.”

Hạ Văn Nam kinh ngạc nhìn hắn: “Vậy tại sao tim anh đập nhanh?”

Minh Lộ Xuyên im lặng một lúc: “Bởi vì nó bị chạm vào.”

“Cái gì vậy hả?”

“…”

Tim Hạ Văn Nam không ngừng đập mạnh, cậu vốn định hỏi: “Là do tôi chạm vào sao?” nhưng cố nhịn không hỏi, cậu siết bàn tay vừa chạm vào Minh Lộ Xuyên thành quyền, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

“Gần đây sức khỏe của ông tôi không tốt.” Hạ Văn Nam cứng nhắc chuyển chủ đề.

“Thứ bảy này tôi đi thăm ông với cậu.”

“Không cần đâu, anh cứ đi cùng tôi mãi, ông lại nghĩ anh với tôi có gì đó.”

“Có gì?”

Hạ Văn Nam vờ như không nghe thấy câu hỏi này, tiếp tục nói: “Ông bắt đầu giục tôi kết hôn rồi.” Nói đến đây, Hạ Văn Nam không đợi Minh Lộ Xuyên trả lời, cậu hơi ngẩng đầu lên, nói tiếp: “Tôi biết ông đang nghĩ gì, ông không muốn ép tôi kết hôn, chỉ là sợ ông đi rồi trên thế gian này chỉ còn lại một mình tôi. Ông hy vọng dù ông đi rồi, vẫn sẽ có người yêu thương tôi, nhưng tôi vẫn chưa tìm được người đó.”

“Cậu muốn tìm một người sao?”

Hạ Văn Nam suy nghĩ một lúc rồi nói với Minh Lộ Xuyên: “Hay là anh giả vờ làm bạn trai tôi…”

Minh Lộ Xuyên không trả lời.

Hạ Văn Nam đột nhiên thấy chuyện này thật nực cười, bật cười một tiếng rồi tùy ý nói: “Giả vờ thôi mà, không cần quá nghiêm túc đâu.”

“Được.” Minh Lộ Xuyên đáp.

Hạ Văn Nam ngây người, nhìn hắn: “Anh nghiêm túc đấy à?”

Minh Lộ Xuyên nói: “Tôi đã nói thứ bảy này sẽ cùng em quay về.”

“Với thân phận gì? Bạn trai tôi?”

“Chẳng phải em vừa nói sao?”

Hạ Văn Nam hít sâu một hơi: “Được rồi, vậy thì về thôi.”

Thứ bảy hôm đó, Minh Lộ Xuyên thật sự cùng Hạ Văn Nam về thăm ông với thân phận bạn trai Alpha của Hạ Văn Nam.

Ông Hạ vui vẻ cả ngày, nhất quyết phải tự mình đi chợ mua rau về nấu cơm cho hai người họ ăn.

Vốn dĩ Hạ Văn Nam định trời tối sẽ tiễn Minh Lộ Xuyên về, kết quả là Minh Lộ Xuyên ăn tối xong lại chơi cờ với ông, hai người chơi đến tận đêm khuya, Hạ Văn Nam phải thúc giục mãi ông mới luyến tiếc trở về phòng đi ngủ.

Trước khi về phòng, ông Hạ kiên quyết giữ Minh Lộ Xuyên ở lại, thậm chí còn chuẩn bị thêm một chiếc gối nữa.

Đóng cửa phòng lại, trong phòng ngủ Hạ Văn Nam chỉ còn lại hai người bọn họ, Hạ Văn Nam nhìn hai chiếc gối đầu đặt song song trên giường, gượng gạo nói: “Hay là tôi ra sofa ngủ vậy.”

Minh Lộ Xuyên đã bắt đầu cởi áo ngoài: “Có vẻ ông của em thực sự rất sốt ruột rồi.” Hắn ngồi xuống mép giường, ngẩng đầu nhìn Hạ Văn Nam: “Tôi sẽ không làm gì em đâu.”

Hai người nằm xuống giường, đèn trong phòng đã tắt, nhất thời không nhìn rõ bất cứ thứ gì.

Hạ Văn Nam nằm thẳng đơ như khúc gỗ, hai tay còn siết chặt mép chăn, nằm được khoảng hai phút thì đột nhiên mở miệng nói: “Đúng vậy nhỉ.”

“Cái gì?” Minh Lộ Xuyên vẫn chưa ngủ.

Hạ Văn Nam nói: “Anh còn có thể nhịn được đ*ng d*c với Omega, thì Beta có là gì?”

Minh Lộ Xuyên nhẹ nhàng trở mình, nghiêng người nằm đối diện với Hạ Văn Nam: “Tôi đã nói rồi, tôi không muốn chạm vào Omega mà tôi không có tình cảm, đó chỉ là bản năng của động vật, là hành động cấp thấp nhất.”

“Gì chứ?” Hạ Văn Nam cảm thấy khoảng cách giữa họ quá gần, lén xê dịch sang bên cạnh.

Minh Lộ Xuyên tiếp tục: “Nhưng với người tôi thích thì khác, tôi muốn tiến vào bên trong em ấy, cắn thật mạnh lên gáy em ấy, cắn đến khi da thịt rách ra, đem tất cả mọi thứ cho em ấy…”

“Đừng nói nữa!” Hạ Văn Nam cố gắng kìm nén không để giọng mình run rẩy.

Quả nhiên Minh Lộ Xuyên không nói tiếp nữa, chỉ là sau khi cả hai người đều im lặng, hắn nhẹ giọng hỏi: “Tôi phải giả vờ đến bao giờ?”

Hạ Văn Nam vô thức muốn trả lời, vừa mở miệng đã nhận ra có gì đó không đúng, không thể cất thành lời.

Minh Lộ Xuyên nắm chặt lấy tay cậu bên dưới chăn, nói: “Không sao đâu, tôi có thể giả vờ rất lâu.”

Hạ Văn Nam đưa tay nắm chặt lại tay hắn: “Tôi nghĩ tuổi ông tôi cũng không lớn lắm, nếu ông sống đến trăm tuổi, có lẽ phải phiền anh giả vờ thêm vài chục năm nữa đấy.”

Minh Lộ Xuyên khẽ “hừm” một tiếng rồi nói: “Được.”

Khóe miệng Hạ Văn Nam khẽ cong lên, duy trì tư thế mười ngón tay đan xen với hắn, nhắm mắt lại.

– Hết ngoại truyện –


Hừa: Tui rấtttt nghi em Nam bị lừa, chứ có ai chủ động nhắc đến crush cũ mà tim đập thình thịch vì được em Nam sờ lên ngực đâu hả =))))) ẻm mới đề xuất giả làm bạn trai là gật đầu cái rụp =))))

Dù sao thì truyện cũng end rùi, cảm ơn mọi người đã lót dép chờ đến bây giờ ạ (ノ´ ヮ` )ノ*: ・゚

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu
Full
220
Lịch Sử · Đang thịnh hành

Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu

Giữa một thế giới đầy mưu mô và những âm mưu chính trị, “Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu” mở ra một hành trình rực rỡ của tình yêu và sự tái sinh. Thẩm Xu, cô gái xinh đẹp với dung mạo như hoa đào, lớn lên trong sự che chở của […]
5.0 224 Chương
Ảnh bìa của Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên
Full
71
Đô Thị · Đang thịnh hành

Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên

Trong thế giới của hào môn, nơi tình yêu và mưu mô sắc bén đan xen, “Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên” mở ra một hành trình đầy chao đảo của Lục Nhiên – một thiếu gia bị lãng quên. Ngay từ những năm tháng đầu đời, Lục Nhiên đã phải chịu đựng […]
0.0 147 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn
Full
5
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn

Trong một khoảnh khắc bất ngờ, Lận Đình không chỉ rời bỏ cuộc sống của một giáo viên tiếng Anh trung học năm 2023, mà còn được đưa về năm 1967, với tư cách của một cô dâu mới cưới đang hấp tấp bỏ trốn. Điều gì đã dẫn đến cuộc đời thay đổi đầy […]
0.0 239 Chương
Ảnh bìa của Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình
Full
171
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình

Giữa những bí ẩn và ánh sáng chói lóa của triều đình, “Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình” khắc họa hành trình đầy éo le của một cô gái nhỏ bé mang tên Tạ Dao. Lạc lõng giữa dòng đời sau sự sụp đổ của Tạ vương phủ, Tạ Dao không chỉ là […]
0.0 255 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương
259
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương

Trong thế giới tuyệt vọng của những ngày tận thế, Chân Lục Trà, một nữ diễn viên hạng hai, bất ngờ bị cuốn vào số phận bi thảm của một nhân vật phụ – trà xanh. Để tránh một cái chết tàn khốc dưới tay zombie sau khi chọc giận nữ chính, cô quyết định […]
0.0 158 Chương
Ảnh bìa của Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Full
168
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc thực sự, Tô Du – một người phụ nữ 37 tuổi, đã quyết định nhận nuôi một đứa trẻ để bù đắp cho nỗi cô đơn trong cuộc sống của mình. Tuy nhiên, định mệnh đã bất ngờ đổ ập xuống khi cô gặp tai nạn và linh […]
0.0 278 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...