Chương 70: Trái Tim Ban Đầu
Ngày Chu Thanh Dao đi, bầu trời u ám.
Cô kéo vali xuống tầng, vừa đi ra khỏi ngõ nhỏ thì không biết một trận gió kỳ quái từ đâu tới, thổi bay mái tóc dài mềm mượt của cô.
Khi lên xe, cô dùng tay vén tóc rối ra sau tai, đôi mắt linh động như trăng non mất đi ánh sáng, trên cổ đeo sợi dây chuyền bằng tơ hồng, trên đó treo một cái cúc áo nho nhỏ.
Cô ngồi ở ghế phụ, không muốn ngồi sóng vai với mẹ Chu ở ghế sau.
Bố Chu với Lý Tuệ ra tiễn đưa, em trai sống chết không chịu ra cửa, một mình trốn trong nhà lén lau nước mắt.
Tối hôm qua, khi cô đang xếp vali thì Chu Thanh Tiện kéo ống tay áo cô mà gào khóc, khóc giống như một đứa trẻ chưa cai sữa, nước mắt nước mũi lẫn vào nhau chảy tí tách xuống sàn nhà, chọc Chu Thanh Dao bật cười.
"Chị, chị có quên em không..."
"Sẽ không."
"Chị, chị sẽ còn về chứ?"
"Sẽ."
Cậu bé nhân lúc người lớn không ở trong phòng, lại gần tai cô thủ thỉ: "Anh Mèo Máy kia...cũng đi cùng chị chứ?"
Lòng cô như bị gai đâm, cô đơn rũ mắt xuống, nhẹ nhàng lắc đầu.
Chu Thanh Tiện nhỏ mà lanh, rõ ràng mình khóc thành người nước mắt, lại không thể nhìn nổi dáng vẻ đau lòng khổ sở của chị mình, lảo đảo tiến lên, nhẹ nhàng ôm lấy eo chị gái, thuận tiện cọ hết nước mũi dính nhão lên người chị.
"Chị, chị nhất định phải sống tốt nhé."
Chu Thanh Dao cười khan, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ đen nhánh, cây gai nhọn trong lòng đâm sâu thêm vài phần, đau đến nỗi hít thở gian nan.
Ừm.
Anh cũng phải sống tốt nhé.
---------
Xe hơi màu đen xa hoa chậm rãi lăn bánh, trong kính chiếu hậu, bóng dáng của bố Chu và Lý Tuệ chậm rãi thu nhỏ lại đến khi hoàn toàn biến mất.
Rời khỏi một ngôi nhà không thuộc về cô, đi tới một ngôi nhà khác cũng không thuộc về cô.
Từ trước đến nay, cô đều là một người dư thừa, có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Cũng chỉ có một mình Trình Tiêu coi cô trở thành bảo bối, cẩn thận đặt cô vào tim mà thương yêu, ăn không ít khổ chỉ vì sợ cô chịu tí tổn thương.
Hiện tại nghĩ đến, cô thật sự được Trình Tiêu bảo vệ quá tốt.
Cậy sủng mà kiêu cũng được, được voi đòi tiên cũng thế, trước giờ anh đều không ngừng phá vỡ điểm mấu chốt của mình, dâng hiến cho cô tất cả những gì anh có.
Ở bên nhau lâu như thế, đừng nói là hất bàn cãi nhau, ngay cả một câu nặng lời anh cũng chưa từng nói, trước sau vẫn cẩn thận che chở trái tim nhạy cảm và yếu ớt của cô.
Chu Thanh Dao dán mặt lên cửa sổ xe, ánh mắt cứng ngắc trống rỗng.
Khi xe đi ngang qua ngã tư đường thân quen thì hô hấp của cô đột nhiên nhanh hơn, nhìn chằm chằm vào đầu hẻm cũ nát kia.
Mỗi một ngóc ngách đều chứa những hình ảnh ngọt ngào đã từng của họ.
Cô rất lười, thường xuyên không muốn đi đường, anh không nói hai lời, cam nguyện làm vật cưỡi cho riêng cô.
Thỉnh thoảng chợt có linh cảm, cô thèm được như những đứa trẻ bị bố cõng trên vai, Trình Tiêu mặt đầy vẻ bất đắc dĩ, vừa cười cô béo như heo nhỏ, vừa nhận mệnh cõng cô lên.
Sau đó đột ngột chạy nhanh như bay, làm cô sợ tới mức ôm chặt đầu anh, hoảng hốt la to.
Khắp ngõ nhỏ đều vang vọng tiếng cười hòa vào nhau của cả hai.
Quá khứ như gió, lại sớm lặng lẽ hằn sâu dấu vết vào ngực.
Từ sau đêm mưa to kia, cô với Trình Tiêu hoàn toàn cắt đứt liên lạc.
Nghiêm khắc mà nói, là cô không tìm thấy anh.
Anh đổi điện thoại, trong nhà ngoài không có quần áo thì chẳng xê dịch gì cả, người cũng chẳng biết tung tích.
Một đêm trước khi cô rời khỏi Giang Châu, cô một mình chạy về căn nhà trống rỗng kia.
Trong phòng không bật đèn, cô ngồi yên ở trên giường, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Ở căn nhà đối diện, gia đình ba người đang quây quần với nhau ở phòng khách, hòa thuận vui vẻ xem TV.
Bỗng nhiên bên tai cô thoảng qua giọng nói trầm ấm dịu dàng của chàng trai.
Bạn thấy sao?