🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 71: Rất Nhớ Anh

Năm 2015 tại Giang Châu, mấy năm nay, thành cũ đã sửa đổi, khu phố cũ đã sớm thay đổi rất nhiều.

Nhà cũ của Chu Thanh Dao bị phá bỏ và di dời, nhận được một số tiền đền bù xa xỉ.

Bố Chu mua một căn chung cư ba phòng rộng rãi, Lý Tuệ dùng số tiền còn dư để mở một quán ăn nhỏ ở gần trường tiểu học. Bố Chu xin nghỉ việc để giúp đỡ, hai vợ chồng trở thành ông bà chủ cửa hàng nhỏ hoà thuận vui vẻ.

Chu Thanh Tiện 13 tuổi đang học trường cấp hai nội trú, một tuần mới về nhà một lần. Lần này, đúng lúc Chu Thanh Dao về Giang Châu, cậu nhóc dậy rất sớm, vội vã nói dối bố mẹ, một mình chạy đến khách sạn quốc tế để tìm cô.

Cậu nhóc không biết số phòng, ngu ngơ hỏi thăm lễ tân. Sau khi nói hươu nói vượn một hồi lâu, lễ tân gọi điện thoại của cô gái kia. Khoảng năm phút sau, có người vỗ nhẹ vào lưng cậu nhóc.

"Chu Thanh Tiện."

Giọng nữ ngọt ngào dịu dàng, âm cuối hơi hơi lên giọng.

Hô hấp của thiếu niên mặc đồng phục trường bỗng rung lên, khi xoay người lại, hai tay buông thõng ở bên người run rẩy mất khống chế.

Mái tóc xoăn dài màu nâu nhạt, mềm mượt xõa ở sau đầu, đuôi tóc chạm vào vòng eo thon nhỏ. Cô vén tóc mai dài lòa xòa ra sau tai, lộ ra khuôn mặt nhỏ có đường nét xinh đẹp, miệng cười tươi vui vẻ như thường lệ.

Mấy năm không gặp, cô đã dần mất đi vẻ trẻ con ngây thơ, lại có thêm vài phần chín chắn của phụ nữ.

Thiếu niên bị đôi mắt cười dịu dàng của cô nhìn chằm chằm đến mức gò má nóng rực, đã mười mấy tuổi, dù sao cũng không thể mặt dày mặt dạn làm nũng như khi còn bé.

"Chị." Cậu nhóc gọi cô bằng vẻ mặt mất tự nhiên.

Chu Thanh Dao cười, ngẩng đầu nhìn thiếu niên cao lớn như măng mùa xuân, giơ tay lên vuốt mái tóc đen mượt của cậu nhóc.

"Lớn rồi, còn biết ngại nữa."

Cậu nhóc ngượng ngùng sờ sờ mũi: "Không có đâu."

"Em tới đúng lúc lắm, chị muốn ăn một bát mì hành chính cống, nhưng cửa hàng cũ đều chuyển đi rồi, vẫn phải tìm dân bản xứ như em dẫn đường."

Nói xong, cô rất tự nhiên dắt tay cậu nhóc đi ra ngoài. Thiếu niên rụt tay lại theo phản xạ có điều kiện. Cô nghi ngờ quay đầu sang nhìn, thấy cậu nhóc lúng túng ho khan hai tiếng: "Em lớn từng này rồi..."

Chu Thanh Dao thấy mặt cậu nhóc đỏ bừng bừng, chợt nhớ ra cậu nhóc đã dần lớn lên thành dáng vẻ của người trưởng thành, đã sớm không còn là thằng nhóc lải nhải càn quấy đi theo phía sau cô ngày xưa.

"Nhỏ mà lanh." Cô cười.

Xe của cô vẫn để ở Tân Hải, con xe Porsche này là do Hồ Mộng bảo người mang tới vào tối hôm qua, để cô thuận tiện đi lại trong mấy ngày ở Giang Châu.

Rời đi 6 năm, cô lại quay về đây, trở lại chốn cũ, tiện thể tham dự lễ cưới của Hồ Mộng.

——————

Giang Châu có rất nhiều cửa hàng bán mì sốt hành, nhưng chỉ có mấy chỗ chính gốc.

Chu Thanh Tiện dẫn cô tới một cửa hàng lâu năm ở phía Tây, tiếng la hét của ông chủ có xen lẫn mấy tiếng địa phương, nghe rất thân thiết.

Mì sốt hành trên mặt bàn, cô dùng đũa đảo mấy cái, gắp một miếng nhỏ cho vào trong miệng, chậm rãi nhai nuốt, nhai hương vị thơm ngon tới cuối cùng, thế nhưng lại thấy chút chua xót đắng cay.

"Không đúng lắm."

Thiếu niên ngồi đối diện bàn nghe không hiểu: "Cái gì cơ?"

"Chị nói là, mùi vị không đúng lắm."

Cậu nhóc mím môi, ánh mắt có vẻ hơi oán trách: "Chị, lâu lắm rồi chị không về..."

"Chỗ ăn ngon nhất chuẩn bị nhất Giang Châu chính là cửa hàng này, chắc chắn là hạng nhất."

"Phải không?"

Chu Thanh Dao chưa ăn được mấy miếng đã đặt đũa xuống, liếm liếm sốt hành còn mắc trên môi.

Thì ra, không phải mì không đúng, mà là người không đúng.

Cũng chỉ có anh tự tay làm, thì mới có thể đút cho cái dạ dày kén chọn của cô no được.

——————

Ăn cơm xong, Chu Thanh Dao lái xe đưa cậu nhóc về nhà, trên đường đi, hai chị em không hề có cảm giác xa lạ, vừa nói vừa cười nói chuyện phiếm. Cô kể những chuyện mình gặp được khi đi du học ở Anh sinh động như thật. Cậu nhóc nghe mà tâm trạng hào hứng, mắt tràn ngập khát khao lóe lên ánh sáng nhàn nhạt.

Lúc kết thúc câu chuyện, cô hứa hẹn bằng ánh mắt chân thành.

"Em học hành chăm chỉ. Nếu như có thành tích tốt, chị sẽ cho em đi du học. Nếu như thành tích kém, thì tự ra công trường dọn gạch đi."

Thiếu niên đẹp trai buồn bực lẩm bẩm: "Kẻ ngốc mới đi dọn gạch..."

Xe vừa mới chạy tới dưới nhà mới, Hồ Mộng cứ gọi mãi không thôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...