🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 6: Mưa To

Đồ ăn bản địa ở Giang Châu không cay không vui, Trình Tiêu từ nhỏ thói quen khẩu vị cay nồng, không có nổi một tia hứng thú với đồ ngọt.

Anh miễn cưỡng nếm một ngụm, ngấy đến muốn phun ra.

Ông cụ thoả mãn uống xong một chén súp ngọt, xoa xoa miệng, ngồi thẳng lưng bắt đầu răn dạy như mọi ngày: "Nghe nói cậu đã trốn học vài ngày, sao thế, quên hết lời ông nội cậu nói rồi?"

Nói đến đây, Chu Thanh Dao ngồi bên cạnh không nén được tò mò, bởi vì cô cũng rất muốn biết đáp án vấn đề này.

Trình Tiêu buông chén, muỗng sứ bang một tiếng chạm vào thành chén, anh nhướng mắt, đồng tử sâu hút như có thể nhìn xuyên thấu, giọng nói lại rất cung kính.

"Quả nhiên ngài vẫn luôn biết cháu đi đâu làm gì."

Trương gia gia nở nụ cười kiêu ngạo, "Ngần ấy năm ta lăn lộn ở địa phương này, một chút năng lực đó đều không có thì quả là vô dụng."

Trình Tiêu im lặng một lát rồi thành thật trả lời, "Ban nhạc đến thành phố khác lưu diễn, bị trì hoãn mấy ngày."

Trương gia gia đã biết anh làm ở quán bar từ lâu, nhưng người lớn tuổi suy nghĩ bảo thủ không có cảm tình với những nơi như này, đặc biệt trước mắt còn có người chú hay gây chuyện kia, càng sợ anh đi nhầm đường bước lên vết xe đổ của chú anh.

"Cậu không thể từ bỏ những nơi 'ăn chơi đàng điếm' đó sao?"

Trương gia gia thở dài lắc đầu, tận tình khuyên bảo khuyên, "Đã đến trường học thì phải ra dáng học sinh, cậu cứ an tâm học xong ông sẽ tìm cách thu xếp công việc ổn thoả cho cậu, dù kiếm được nhiều hay ít có thể nuôi sống bản thân và vợ con là đủ rồi, còn tốt hơn là chạy theo đám người 'ngợp trong vàng son' kia."

"Công việc đứng đắn thì cũng để người tử tế đến làm."

Trình Tiêu kéo môi cười khô khốc, "Ngài xem cháu như vậy giống người tử tế sao?"

Lời này khiến ông cụ cảm thấy chua xót, ánh mắt nhìn về nơi khác, trong cổ họng ách ra một tiếng thở dài.

Ông đã nhìn cậu nhóc gầy yếu nhát gan kia đi từng bước một trưởng thành như bây giờ.

Ông nội của Trình Tiêu qua đời ngày đó, cậu bé hơn 10 tuổi hoảng hốt quỳ gối trước giường bệnh, không cho ai mang đi ông cụ đã về cõi tiên, như một con dã thú bị mất không chế, đẩy lùi lòng tốt của mọi người.

Bề ngoài nhìn cao lớn cường tráng bất khả chiến bại, nhưng khi nhìn thấy những vết chai sần đã đóng vảy che kín lòng bàn tay anh, sẽ không thể tưởng tượng được một thiếu niên đang tuổi lớn lại làm khuân vác ở chợ đầu mối vào 4 giờ sáng mùa đông rét buốt.

Với một bộ phận người may mắn mà nói, thời gian trôi đi như một kiểu hưởng thụ tĩnh lặng, họ nhắm mắt nghe và phóng không giai điệu của chính mình.

Nhưng đối với hầu hết những người không đủ may mắn, chạy đua với thời gian là lẽ thường tình của cuộc sống, đằng sau sự kiệt sức chính là sự sống còn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...