🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 4: Dũng Khí

Tiết học thứ hai của buổi sáng kết thúc, tiếng chuông tập thể dục giữa giờ vang lên.

Ánh nắng chói mắt chiếu trên đỉnh đầu phơi đến đầu óc choáng váng, có loại ảo giác như bị ai đó lột một tầng da vậy.

Thể dục giữa giờ vô cùng ác liệt cuối cùng cũng kết thúc, sau khi đội ngũ giải tán, Hồ Mộng từ lớp Hai chạy tới tìm cô.

Chu Thanh Dao tóc ngắn đen bóng dày nặng tựa như một chiếc mũ len trên đầu, cô dùng tay nhỏ quạt gió tán nhiệt, "Hôm nay nóng thật."

"Đúng thế, hôm nay cứ như phát điên vậy, nóng hầm hập không dứt."

Hồ Mộng cười bám lấy cánh tay cô chỉ vào quầy bán quà vặt cách đó không xa, mặt mày hớn hở lên tiếng, "Vẫn còn chút thời gian, đến quầy bán quà vặt đi, hôm nay tớ mời."

"Cậu phát tài sao?"

"Cứ cho là vậy đi, Đồng Tử Đưa Tài nhà tớ đã trở lại."

"Đồng Tử Đưa Tài (*)?"

(* Đồng Tử Đưa Tài: một cách nói của việc xin vía Thần Tài, cầu Thần Tài, giàu có, phát đạt,..

Soda không theo Phật Giáo nên cũng không rõ từ này lắm, bạn nào hiểu thì comment cho mình biết với nhé!)

"Ba tớ làm đó, ông chủ một công trường rảnh rỗi không có việc gì làm nên ném tiền vào mấy tục lệ này."

Chu Thanh Dao cười nhạt, "Tớ nghi ngờ cậu đang khoe khoang..."

Hồ Mộng cao hơn Chu Thanh Dao nửa cái đầu, một phen kéo cô đến quầy bán quà vặt, "Cậu muốn ăn cái gì cứ chọn đi, tớ..."

"—— Chủ quán, cho một gói thuốc lá cây cau."

Chủ quán liếc nhìn đám học sinh vây thành một vòng bên cạnh, vẻ mặt khó xử, "Ở đây không được phép bán thuốc lá."

"Lại không phải lần đầu tiên mua, còn giả bộ cái gì?"

Thanh âm kia nghe vừa sắc nhọn vừa quái dị, khiến người ta liên tưởng đến cách lồng tiếng hơi cường điệu trong các bộ phim Anime.

Hồ Mộng nghe tiếng nhìn lại, sau đó sắc mặt trắng bệch như nhìn thấy ma, cô nàng phản xạ có điều kiện trốn đến sau lưng Chu Thanh Dao, khí thế khiêu ngạo khoa trương vừa rồi hoàn toàn bị dập tắt.

Bạch Mao ghé mắt, nhìn thấy Chu Thanh Dao thân hình nhỏ gầy và Hồ Mộng nhắm mắt giả chết ở sau cô.

Đôi mắt hắn sáng lên, mỉm cười nói với Trình Tiêu đang chơi bật lửa phía sau: "Trẻ nhỏ bây giờ thật ngoan, đều biết tự tới cửa nộp tiền bảo kê."

Chu Thanh Dao ngước mắt nhìn thấy bóng người quen thuộc, hô hấp dồn dập không ngăn được nai con đang chạy loạn trong lòng.

.... Anh đã trở lại.

Trình Tiêu hờ hững lãnh đạm, không lên tiếng dựa lưng vào tường đá, tiếp tục tung bật lửa lên theo đường parabol như vừa rồi.

Nhưng bên cạnh anh nam sinh áo thun trắng vẻ ngoài thanh tú không nhịn được nói, "Chuyện đã qua rồi đừng bắt nạt người ta nữa."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...