🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 45: Bảo Vệ

Lúc gần tối, chân trời dấy lên rạng mây đỏ tía, ánh mặt trời trở nên ảm đạm mà đầy ý thơ.

Ánh sáng màu vàng cam dịu nhẹ, xuyên qua kính cửa sổ ở hành lang chiếu lên mặt Trình Tiêu.

Trước mặt anh là một cánh cửa lớn đóng chặt, rỉ sắt loang lổ, nhìn rất cũ kỹ.

"Dao Dao..."

Bị ăn bơ nửa tiếng, người trong phòng vẫn im lặng, quyết tâm không để ý tới anh.

Trình Tiêu đủ kiên nhẫn, đứng thẳng tắp ở ngoài cửa, đờ ra như cái cọc gỗ.

Anh luôn gõ cửa hai cái, sau đó yên tĩnh đợi.

Thời gian lại trôi qua mười phút trong im lặng.

"Cốc cốc."

Cửa lại bị gõ vang.

"Anh có việc phải đi ra ngoài, lát nữa lại đến tìm em nhé."

Vừa dứt lời, bên ngoài phòng lập tức truyền đến tiếng bước chân càng lúc càng xa, mãi cho đến khi khôi phục yên lặng.

Cô gái nhỏ cúi người tựa lưng vào phía sau cửa uể oải cúi đầu, trong lòng rầu rĩ.

Nhanh như vậy đã bỏ cuộc rồi...

Kể mà dỗ thêm một lát, một lát nữa là được.

"Két."

Cửa mở ra một khe nhỏ, cô nín thở, từ từ đẩy ra, thò cái đầu nhỏ liếc mắt xuống hành lang, rỗng tuếch.

Đang buồn bực thì đột nhiên có một bàn tay vươn ra từ bên cạnh, dùng sức kéo cửa chính ra.

Chu Thanh Dao sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, tiếng hét chói tai kẹt ở cổ họng, lúc mở miệng bị người ta bịt miệng lại, ôm sau eo rồi tiện tay kéo cô vào trong.

Cửa đóng lại.

Đôi mắt của người đàn ông trước mặt đen thâm thúy, khóe miệng ẩn chứa nụ cười gian xảo, lúc thả tay ra còn rất vô lại nắm lấy móng vuốt nhỏ của cô, hôn lên lòng bàn tay mềm mại.

"Anh làm em sợ muốn chết..."

Cô bị giật mình, tức giận ngẩng đầu lên lườm anh.

Đáng sợ như này, trái tim đập thình thịch như thể sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Trình Tiêu cúi đầu nhìn cô, giọng điệu nhẹ nhàng: "Còn chưa bớt giận à?"

Chu Thanh Dao mất tự nhiên nhìn đi nơi khác, tức đến mức giọng nói run rẩy: "Em không... giận."

Anh cười khẩy: "Thật à?"

"Ờ." Cô nói bằng giọng mũi.

"Vậy anh đến quán bar biểu diễn đây."

Trình Tiêu nói bằng giọng điệu lười biếng, khi nói chuyện còn cố ý lên xuống trầm bổng, cố tình đâm thủng lớp khăn che mặt để ngụy trang của cô.

"Hôm nay có ban nhạc khác tới biểu diễn, sau khi xong việc sẽ cùng nhau đi ăn đêm, em ngủ sớm một chút, đừng chờ anh."

Chu Thanh Dao bỗng nhiên nổi lên lòng cảnh giác, hô hấp trở nên nôn nóng: "Ban nhạc gì vậy?"

"À... Hình như là... tóc hai bên thì phải..."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...