🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 77: Ngoại truyện 5: Đóng phim

Hai người lại nằm trên giường thêm một hồi lâu nữa.

Cả người Lương Dược đầy mồ hôi, cô đẩy anh ra rồi bước vào phòng tắm, Sở Trú ở bên ngoài mặc xong quần áo rồi đợi cô. Anh cầm điện thoại lên tính giết thời gian nhưng mới phát hiện ra điện thoại hết pin đã tự động tắt nguồn.

Sở Trú suy nghĩ một lát, cất điện thoại đi rồi đứng dậy gõ cửa cửa phòng vệ sinh, nói với Lương Dược: "Anh xuống lầu mua bữa sáng, em muốn ăn gì?"

Tiếng nước chảy ào ào bỗng chốc dừng lại, giọng nói có phần mờ ảo của Lương Dược truyền từ sau tấm kính mờ đến.

"Bây giờ anh đi à? Không cần đâu, đợi chút nữa trả phòng xong chúng ta ra bên ngoài ăn cũng được."

"Sợ em đói." Sở Trú nói: "Tối qua vất vả cho em rồi."

Lương Dược: "... Cút!"

Thế là Sở Trú cút ra ngoài mua bữa sáng.

Trong khách sạn có phục vụ bữa sáng, chỉ cần trả thêm tiền là được nhưng Sở Trú không mua đồ ăn ở đây mà là ra ngoài tìm một tiệm bánh ngọt rồi dựa theo sở thích của Lương Dược, mua cho cô một ổ bánh Black Forest và một hộp sữa socola. Còn anh lấy đại hai cái bánh mì hun khói làm bữa sáng.

Lúc anh quay về khách sạn thì tiện thể mượn luôn cục sạc điện thoại ở quầy lễ tân sau đó mới mang đồ ăn sáng lên phòng.

Lương Dược đã tắm xong, cô mặc quần áo chỉnh tề ngồi trên ghế sofa, rầu rĩ không vui mà nghịch điện thoại, rõ ràng là điện thoại của cô cũng đã hết pin.

Lương Dược thấy Sở Trú trở về thì lập tức xụ mặt, cô hơi giận vì anh bỏ cô lại một mình. Bình thường cô cũng không thế nhưng cô mới vừa cho anh "lái máy bay", xước hết cả tay. Anh thì hay rồi, không có lấy cả một câu quan tâm, chớp mắt một cái lại chẳng thấy tăm hơi đâu, đúng là xách quần lên là không nhận người!

Đúng là một tên đàn ông đểu cáng!

Lương Dược vừa định mở miệng trách móc mấy câu thì đã thấy Sở Trú lấy một phần bánh kem và một hộp sữa từ trong túi ra cho cô: "Bữa sáng của em này."

"Anh cố ý đi mua cho em?" Lương Dược vui mừng, cơn giận tích tụ trong lòng bỗng chốc biến mất, cô mở ra xem thì phát hiện bên trong là loại bánh Black Forest mà cô thích nhất, ngay cả sữa cũng là vị socola.

Quả nhiên anh vẫn luôn nhớ khẩu vị của cô.

"Tha thứ cho anh đấy." Lương Dược là một người dễ dàng thỏa mãn, cười đến mức đuôi mắt cong cong và bắt đầu ăn không hề khách sáo.

Sở Trú thấy cô vui vẻ như vậy thì khoé môi khẽ nhếch lên, anh lấy ổ bánh mì còn lại trong túi, ngồi xuống bên cạnh cô yên lặng mở giấy bọc ra.

"Sao anh lại ăn bánh mì?" Lương Dược thấy đồ ăn của anh có vẻ chênh lệch khá xa với mình thì không khỏi nhíu mày, cô múc một muỗng bánh kem đưa tới miệng anh: "Anh ăn thử đi, ngon lắm."

Sở Trú nhìn thoáng qua, anh không ăn mà nghiêng đầu tránh qua cái nĩa.

Lương Dược ngây người tưởng là anh không thích ăn đồ ngọt thì bỗng nhiên anh lại nghiêng người áp sát cô, khuôn mặt cách cô một khoảng rất gần, vô cùng tự nhiên dùng lưỡi liếm phần bánh kem dính trên khoé môi cô, thong thả nuốt vào bụng rồi bĩnh tính đánh giá: "Ừ, đúng là rất ngon."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...