🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 92: Ngoại truyện 20

Lương Dược lấy chia tay để uy hiếp, ngăn lại ý tưởng đáng sợ muốn mua còng tay của Sở Trú, nghĩ cũng không cần nghĩ, tuyệt đối là anh muốn dùng còng tay ở trên người cô!

Sở Trú có chút tiếc nuối, nhưng cũng theo cô không nói gì, nắm tay cô cùng về trường học dọn hành lý.

Ngày hôm qua hai người làm loạn cả đêm, hôm nay lại lăn lộn cả một buổi sáng nên đều có chút mệt, ở trên máy bay ngủ một chút, khi tỉnh lại đã là buổi tối.

Trên đường có gặp phải một trận mưa nên máy bay trễ chút, mười giờ rưỡi bọn họ mới xuống máy bay.

Mà Thư Hựu Mạn đã đợi bọn họ hai tiếng ở sân bay, bà ấy nhìn hai đứa trẻ đầy gió bụi mệt mỏi đi ra, tiến lên đón và ôm bọn họ mỗi người một cái, "Cuối cùng hai đứa đã trở lại, Dược Dược sao cháu lại tiều tụy như vậy, có phải Sở Trú bắt nạt cháu hay không?"

Lương Dược rất muốn gật đầu, anh đâu chỉ là bắt nạt, anh đúng là phát điên không bằng cầm thú!

Nhưng con dâu hiểu chuyện sẽ không mách lẻo.

"Không đâu ạ, anh ấy rất tốt với cháu." Lương Dược mềm mại cười, "Không có ai đối với cháu tốt hơn anh ấy."

"…" Sở Trú thức thời mà không hé răng.

"Vậy là tốt rồi." Thư Hựu Mạn đau lòng sờ đầu của cô, lại nhìn về phía Sở Trú, phát hiện trên mặt anh dán hai cái băng dán trong suốt, "Con trai, mặt con làm sao vậy?"

Sở Trú liếc mắt nhìn Lương Dược, "Bị mèo cào."

Ánh mắt của Lương Dược nhìn về nơi khác, làm như không nghe thấy.

"Con đã mấy tuổi rồi, không có việc gì lại đi chọc mèo làm cái gì?" Thư Hựu Mạn nhíu mày trách mắng, "Lớn như vậy còn không để cho người khác bớt lo."

Bà ấy nói xong thì kéo lấy cánh tay của Lương Dược đi ra ngoài, "Dược Dược, chúng ta về nhà thôi, dì đã làm rất nhiều món ăn ngon cho cháu."

Lương Dược liên tiếp quay đầu lại: "Hành lý của cháu còn chưa có lấy…"

Thư Hựu Mạn: "Cứ để nó lấy, bạn trai chính là để dùng như vậy."

"…"

Sở Trú nhận mệnh kéo hai cái rương hành lý.

Hợp lý hoài nghi chính mình là nhặt được, mà Lương Dược mới là con ruột.

Thư Hựu Mạn không có kêu tài xế, ngay cả ba Sở muốn tới đều bị bà đuổi đi, bà tự mình lái xe tới đón hai người bọn họ, vì bà tò mò, nóng lòng vô cùng muốn biết bọn họ đã phát triển đến bước nào rồi!

Sở Trú muộn tao lại có tính lãnh đạm, bà thật sự sợ có ngày thằng con trai này của bà sẽ đánh mất đứa con dâu mà bà vất vả lắm mới có được.

*Muộn tao: bề ngoài lạnh lùng xa cách nhưng nội tâm mãnh liệt như lửa.

"Dược Dược, cháu cùng tiểu Sở ở trong trường học có thường xuyên gặp mặt không?" Thư Hựu Mạn lái xe, hỏi Lương Dược, "Đại học không giống với cấp ba, mỗi chuyên ngành đều ở các học viện khác nhau, hai đứa chắc không thể cùng nhau đi học nhỉ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...