🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 89: Ngoại truyện 17

Lương Dược bị Sở Trú đè ở trên giường hôn đến thần hồn điên đảo, áo tắm lỏng lẻo trên người cô đã sớm bị kéo xuống, lộ ra nội y cô được cô tỉ mỉ chuẩn bị cho đêm nay.

Lớp vải ren màu tím, đai lưng ngắn ngủn khiến làn da càng thêm trắng nuột nõn nà, dụ dỗ con người ta mơ màng đến vô cùng tận.

Sở Trú không ngờ rằng quang cảnh bên trong bộ áo tắm lại là thế này, anh giật mình, chợt nhịn không nổi mà bật cười. Bạn gái của anh thật là, mỗi lần đều có thể khiến cho anh có niềm vui bất ngờ.

Lương Dược thực sự rất hồi hộp, anh có thể cảm nhận được, cô gái nhỏ còn không dám nhìn thẳng vào mặt anh, hai gò má ửng đỏ, lông mi chớp loạn. Dưới ánh đèn, làn da trơn bóng mịn màng như sữa tươi hiện lên màu sắc hồng nhạt, mỗi bộ phận đều rất căng thẳng.

Vừa gợi cảm lại ngây thơ, hai tính cách đặc biệt mâu thuẫn lại có thể kết hợp hài hòa trên người cô.

"Đừng, đừng nhìn..."

Chuyện đã đến nước này, Lương Dược thực sự hối hận, đang êm đẹp tự nhiên lại mặc loại nội y này làm gì, nhất định là trong lòng anh đang cười nhạo cô!

"Chúng mình tắt đèn nhé."

Cô lăn một vòng sang bên cạnh, mắt thấy sắp nhảy xuống giường đi tắt đèn lại bị anh chặn ngang ôm lấy, bế cô lên giường một lần nữa: "Đã mặc rồi thì không nhìn sao được?"

Tiếng Sở Trú thở dốc nặng nề, giọng nói anh khàn khàn trầm thấp, mang theo chút ý cười: "Tuy nhiên, anh thích em không mặc gì hơn."

Lương Dược đang muốn mở miệng cãi lại thì nụ hôn nóng bỏng của anh rơi xuống, dây dưa triền miên, kích thích dồn dập.

Lương Dược cũng phối hợp mà ngẩng đầu lên, vòng tay ôm lấy cổ anh, nhắm mắt thưởng thụ.

Ít ra thì tại thời khắc này cô đang thoải mái.

Rất nhanh, Lương Dược đã cảm thấy hối hận. Khi khoảnh khắc kia xảy ra, cô ngoại trừ cảm thấy đau đớn ra thì chỉ còn đau đớn. Gương mặt xinh đẹp lập tức cắt không còn một giọt máu, cứ thế gắng gượng mà bị anh làm cho bật khóc.

Cần cổ mảnh khảnh trắng trẻo của cô ngửa về phía sau, suối tóc mềm mại bồng bềnh tựa rong biển tán loạn trên giường, thân thể cô bị anh gắt gao nắm chặt, dáng dấp như đang làm lễ hiến tế, yếu ớt đến mức dường như chỉ cần chạm vào một cái là có thể vỡ tan.

"Anh đúng là tên khốn kiếp!" Đáy mắt Lương Dược rưng rưng, cánh tay mảnh mai ôm lấy Sở Trú, móng tay bấu lên lưng anh để lại vài vết cào, cô lớn tiếng kêu đau, cơ thể co lại muốn chạy trốn.

"Ngoan nào, một lát nữa sẽ tốt thôi." Sao Sở Trú có thể buông tha cho cô được, anh lại kéo cô trở lại một lần nữa, cúi đầu hôn cô thật sâu, hôn từ con mắt ướt át, hôn đến bờ môi tái nhợt: "Hôn nhẹ mấy cái sẽ hết đau."

Bên miệng thì liên tục an ủi cô, nhưng động tác dưới thân anh lại chẳng hề ngừng. Bàn tay lớn nắm chặt vòng eo thon thả của cô, đè lên từng khớp xương tiến lên.

Sau những con sóng trùng trùng điệp điệp, nhấn mạnh một cái.

"A..." Lương Dược vỡ òa, cô cắn lên bờ vai anh, vừa kêu vừa khóc, thân mình ưỡn cong lên phía trên, ngón chân trắng muốt căng thẳng cuộn tròn lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...