Chương 86: Ngoại truyện 14
Lương Dược gần như sặc nước miếng khi nhìn thấy câu trả lời của Sở Trú, mẹ nó anh đúng là thiên tài logic mà!
Cô đỏ mặt, cắn răng trả lời: "Anh có thể đừng suốt ngày cứ thèm muốn thân thể của em được không? Anh với em đến với nhau chỉ để anh làm việc này thôi sao?"
Nhưng Sở Trú đối với chuyện này lại rất phóng khoáng: "Em là bạn gái của anh, anh không thèm em thì thèm ai đây?"
"... Không làm thì không làm nữa, em cũng không phải không làm được nếu không có anh." Lương Dược không phải là loại người chỉ vì kỳ thi mà chấp nhận những quy tắc ngầm: "Em sẽ đi tìm người khác!"
Sở Trú trầm mặc một lúc, cuối cùng đành miễn cưỡng thỏa hiệp: "... Khi nào thi vậy?"
"Ngày mốt đó, tiết thứ nhất và thứ hai của buổi sáng thứ sáu, ở phòng 402 tòa nhà Tri Cánh." Thấy anh đã đồng ý, Lương Dược lập tức vui vẻ nói cho anh biết thời gian và địa điểm, vì cô vẫn sợ anh nuốt lời.
"Đúng rồi, ngày đó anh có tiết không?"
Khi nghĩ đến lịch học dày đặc của anh, Lương Dược cảm thấy có chút hụt hẫng, không đợi đến khi anh trả lời, cô đã thoát ra WeChat để kiểm tra thời khóa biểu của anh.
Bọn họ đã trao đổi thời kháo biểu từ rất lâu về trước rồi.
Lương Dược thấy Sở Trú có tiết vào ngày hôm đó, hơn nữa lại còn có tiết nguyên cả ngày! Bốn tiết buổi sáng bốn tiết buổi chiều, còn đáng sợ hơn cả thời học cấp ba nữa.
Hiện thực phũ phàng như một gáo nước lạnh dội lên đầu cô.
"Thôi bỏ đi, anh cứ lên lớp học đi." Lương Dược buồn bã gửi một tin nhắn WeChat cho Sở Trú: "Để em tìm người khác là được rồi."
Sở Trú cau mày: "Em muốn xem thân thể trần truồng của ai?"
"Là vẽ tranh, không phải xem." Lương Dược chấn chỉnh lại: "Anh yên tâm đi, vẫn còn mặc quần lót mà, không phải khỏa thân hoàn toàn đâu."
Sở Trú: "..." Yên tâm cái rắm ấy.
"Thôi không nói nữa, em trở về ký túc xá đây." Lương Dược đã nghĩ thoáng rồi, nên tâm trạng bắt đầu cảm thấy thoải mái: "Anh còn có tiết nữa, em sẽ không làm phiền anh nữa đâu, đợi sau khi tan học rồi anh gọi em ra ngoài ăn tối đi."
"... Được."
Cùng lúc đó, trong phòng học, Sở Trú đang cúi mắt nhìn lịch sử trò chuyện của mình với Lương Dược, anh dường như đang suy nghĩ gì đó.
Bây giờ là lúc tan học, phòng học rất ồn ào và mất trật tự.
Bọn họ đã học liên tiếp hai tiết môn chuyên ngành, bởi vì cùng học chung một phòng cho nên không cần phải di chuyển phòng học, Sở Trú vẫn ngồi nguyên tại vị trí của mình không di chuyển.
"Sao vậy, sao mặt lại nghiêm túc như vậy?" Triệu Ức Hào đang cắn que cay, tò mò nhìn qua hỏi: "Cậu đang xem cái gì vậy?"
"Không có gì." Sở Trú lấy tay che màn hình điện thoại lại để không làm lộ dấu vết: "Sáng thứ sáu chúng ta có tiết nào không?"
Bình luận