🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 85: Ngoại truyện 13

Lương Dược đã tham gia huấn luyện quân sự trọn một ngày, đương nhiên là rất mệt mỏi, bởi vậy sau khi thân mật với Sở Trú một hồi thì đã cạn kiệt hết sức lực, uể oải tựa người vào ghế sô pha không muốn nhúc nhích, nước trong thùng gỗ đã nguội rồi cũng chẳng buồn đứng dậy.

Sở Trú biết cô đã rất vất vả nên cũng không quấy rầy cô nữa, anh cầm lấy khăn khô trên tay vịn của ghế sô pha, một lần nữa ngồi xổm xuống đất, cẩn thận lau sạch sẽ chân cho cô, rồi mang tất và giày vào cho cô.

Toàn bộ động tác đều rất lưu loát và tự nhiên, biểu cảm trên gương mặt khác hẳn ngày thường, hoàn toàn không thể nhìn ra đây là một cậu ấm lớn lên trong nhung lụa.

Không, cho dù không phải là cậu ấm, bây giờ cũng rất hiếm có chàng trai nào tình nguyện rửa chân cho bạn gái mà, có đúng không?

Lương Dược nhìn Sở Trú, trong ngực cô như có thứ gì đó nôn nao, khóe môi hơi mím lại.

Vả lại ai xem mấy lời thốt ra khi nóng giận đó là thật rồi hồng hộc chạy đến và hôn... hôn chân cô.

Có ngốc không cơ chứ!

"Chúng ta về đi."

Sau khi Sở Trú buộc dây giày cho cô thì khuỵu gối đứng lên, rồi quay lưng về phía cô và khom xuống: "Anh cõng em."

"Không cần đầu, em có thể tự đi được." Lương Dược lập tức lắc đầu, anh đã cùng cô huấn luyện quân sự cả một ngày, chắc chắn cũng đang rất mệt, cô cảm thấy mình không nên nhận ý tốt này của anh.

"Lên đi." Lời nói của Sở Trú tuy ngắn gọn nhưng lại có ý tứ sâu xa, giọng điệu cương quyết khiến đối phương không thể cự tuyệt.

"Em tự đi được mà." Lương Dược vẫn khăng khăng từ chối.

Sở Trú vờ như không nghe thấy: "Chẳng lẽ em càng muốn anh bế em về sao?"

"..."

Lương Dược không chống cự nữa, miễn cưỡng trèo lên lưng Sở Trú vì tin anh chắc chắn sẽ làm ra được loại chuyện kia.

Hạng người gì đây trời, chỉ là cô châm chước và không muốn làm gánh nặng của anh, ấy thế mà bị anh uy hiếp ngược lại rồi.

"Anh không mệt sao?" Lương Dược thấy vẻ mặt của anh khi cõng cô vẫn bình thản và không hề lộ ra chút mệt mỏi nào như thường ngày, nên nhịn không được mà mở miệng hỏi: "Không cần cố ép mình đâu!"

"Em không nặng mà." Sở Trú cõng cô đi xuống thang lầu, giọng nói đầy hờ hững.

Lương Dược bỗng chốc bị lấy lòng rồi, dùng hai tay ôm sát cổ của anh, nghiêng đầu hôn lên gò má của anh một cái, hai mắt cong lại: "Dẻo miệng quá đi."

Sở Trú không ngờ lại được cô hôn nên có hơi sững sờ và nói: "Em rất nhẹ."

"Ừ." Lương Dược vui vẻ đáp lại.

Sở Trú: "Cũng rất gầy."

"... Hừ." Lương Dược cảm thấy hơi khó hiểu: "Đột nhiên anh bị gì vậy?"

Sở Trú im lặng trong hai giây: "Hôn anh đi."

"Hả?"

"Vừa rồi anh khen em tận hai lần..." Sở Trú nói: "Thì em phải hôn anh hai lần."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...