🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 7: 7

"Là cô."

Sở Trú nhận ra Lương Dược, tối hôm trước ở nhà sách đã từng gặp nhân viên một lần, lúc đó gương mặt cô trang điểm lòe loẹt khiến người ta có ấn tượng sâu sắc.

Cô gái có một mái tóc uốn xoăn mềm mại bồng bềnh, buông xõa trên đầu vai, mang theo một chút lười nhác, đôi mắt của cô sâu hút, vẽ ra một đôi mắt hồ ly xinh đẹp, nhìn chằm chằm vào anh rồi nở nụ cười, có một vẻ đẹp hút hồn.

Nếu là bình thường, cho dù trông cô xinh đẹp đến mức nào thì Sở Trú cũng sẽ không có quá nhiều ấn tượng, chỉ là ngày hôm qua ở nhà sách vừa mới bị gây chuyện, mà cô chính là nguyên nhân gây ra sự việc đó, hơn nữa chuyện cũng qua chưa lâu, cho nên Sở Trú thoáng chốc đã nhận ra gương mặt... của Lương Dược.

Về phần cô là ai, có mục đích gì, anh không biết, cũng không có hứng thú.

Sở Trú chỉ liếc mắt nhìn cô một cái, rồi lại quay đầu đi, vẻ mặt không có gì thay đổi, đốt ngón tay trắng nõn cầm ly rượu lên, thản nhiên nhấp một ngụm rượu cocktail.

"Thế mà cậu vẫn còn nhớ tôi?" Lương Dược có chút kinh ngạc, cô đã chuẩn bị sẵn cho việc bị làm lơ.

Không thể lãng phí cơ hội tốt này.

Nhất định phải nhân cơ hội tìm hiểu mẫu người bạn gái mà anh thích.

Hiện tại cô rất có tự tin với gương mặt đã trang điểm của bản thân, trước khi ra khỏi cửa, ngay cả tóc cô cũng đã dùng lô cuốn để làm xoăn một chút.

Sở Trú không có khả năng nhận ra cô.

Nghĩ đến điều này, Lương Dược không chú ý tới khí thế người lạ chớ lại gần xung quanh người thiếu niên, sáp lại gần anh như đã thân quen từ lâu, cười khanh khách nói: "Anh trai, nếu chúng ta đã có duyên như vậy thì thêm Wechat nhau đi, nói không chừng chúng ta có thể trò chuyện vui vẻ đến bất ngờ đấy."

"Cách xa tôi một chút." Sở Trú buông mắt xuống, nhìn ly rượu đầy màu sắc trong tay, giọng nói lạnh lùng.

Lương Dược không ngừng cố gắng: "Không thêm cũng được, vậy cậu nói cho tôi biết cậu thích kiểu phụ nữ thế nào, dù sao cái này vẫn có thể chứ?"

Sở Trú bị cô quấy rầy nên hơi phiền, cuối cùng đã hạ mình nhân nhượng liếc cô một cái: "Rốt cuộc cô muốn làm gì?"

Lương Dược không cần suy nghĩ: "Theo đuổi cậu."

Cô cong mắt, nửa thật nửa giả nói: "Từ lần đầu tiên nhìn thấy cậu thì tôi đã thích cậu rồi."

Sở Trú nhẹ nhàng "à" một tiếng, không hề rung động: "Cô thích tôi ở điểm nào?"

Lương Dược thấy anh một chút cũng không tin, hơi nheo mắt lại, bỗng nhiên nghiêng người về phía trước, bàn tay trắng nhỏ nhắn vịn lên vai anh, ghé sát miệng vào tai anh, cười khẽ rồi thổi nhẹ: "Đương nhiên là... gương mặt của cậu."

Lương Văn thích Sở Trú ở điểm nào thì cô không biết, dù sao cô chỉ có thiện cảm với gương mặt này.

Lương Dược nói xong, cảm giác được thân thể ấm áp dưới tay cô đột nhiên cứng đờ, vẫn chưa phản ứng kịp thì cổ tay cô đã bị người ta nắm chặt, đồng thời cả người bị xô mạnh vào quầy bar.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...