Chương 66: Kể lại quá khứ
"Anh bị cưỡng bức?" Sở Trú thiếu chút nữa bị tức đến bật cười, cúi đầu nhìn cô, "Quý Thành Mạt nói với em như thế?"
Lương Dược cho là anh đang giả vờ kiên cường, càng ôm chặt anh hơn, thâm tình nói: "Trú Trú, đừng lo, em sẽ không để ý chuyện đó, hơn nữa anh còn là người bị hại, lòng em thương anh còn không kịp."
Sở Trú thở sâu, giọng nói rất bình tĩnh, "Cậu ta đã nói với em như thế nào?"
"Cậu ta nói..." Giọng nói Lương Dược nhỏ xuống, vô cùng băn khoăn cảm nhận của anh, "Anh bị năm người phụ nữ làm này nọ."
Sở Trú: "... Vậy cậu ta có nói cho em biết người bắt cóc anh đều là nam không?"
Lương Dược kinh ngạc ngẩng đầu, "Cho nên anh là bị nam làm này nọ?"
Sở Trú không nói gì.
Sau khi nói ra khỏi miệng, Lương Dược lập tức ý thức được không đúng, nếu như Sở Trú bị nam làm này nọ, làm sao sẽ có bóng ma đối với nữ được, cái này không thể nào nói được mà!
Cô hỏi: "Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?"
"Chuyện này nhắc tới hơi dài." Sở Trú xoa xoa cổ họng, giọng nói khàn khàn trầm thấp, "Có thể cho anh uống miếng nước trước không?"
Lương Dược lúc này mới phát hiện môi anh khô nứt, da môi trắng bệch, "Lẽ nào sau khi thi đấu xong anh không uống nước?"
Cô lấy làm kinh hãi, "Em thấy có rất nhiều cô gái đưa nước cho anh mà."
"Anh không muốn." Sở Trú nhìn cô, thả nhẹ giọng nói, "Anh chỉ muốn uống nước của bạn gái."
Lương Dược: "Ách..."
Sở Trú chậm rãi nói: "Anh thi đấu xong, còn thắng, vì bạn gái ngay cả bóng rổ cũng chơi, nhưng tranh tài xong ngay cả bóng người bạn gái cũng không thấy được, anh tìm rất lâu."
Giọng nói của anh có vài phần ấm ức, nghe có vẻ tội nghiệp.
Trong lòng Lương Dược lập tức dâng lên cảm giác áy náy, "Xin lỗi, em vốn là muốn đi đưa nước cho anh, ngay cả nước cũng đã cầm chắc, nhưng đột nhiên thấy Quý Thành Mạt, nhất thời nổi giận một trận, nên đã đi qua."
"Ừ." Sở Trú biết cô là vì anh, trong lòng có chút cảm động, "Như vậy nước đâu rồi?"
Lương Dược "A" một tiếng, "Vừa cho Quý Thành Mạt."
"..."
Lương Dược: "Đã quên cầm về."
Sở Trú cảm giác cả đời này mình và Quý Thành Mạt cũng không thể hòa hợp được, vậy mà lại cầm nước của bạn gái anh, mặt lớn nhỉ?
Lương Dược sợ bạn trai khô chết ở trên đường nên để anh ở đây chờ đừng nhúc nhích, tự mình chạy đến quầy bán quà vặt mua nước cho anh, để biểu đạt áy náy, cô mua là một chai nước cao cấp mười tệ.
Nước! Mười! Tệ!
Bản thân cô cũng chưa từng uống mắc như vậy!
Bạn trai uống vô cùng đương nhiên, một hơi đã quét sạch nửa chai, sau khi hết thoải mái mà lau miệng, giọng nói cuối cùng cũng khôi phục nhẹ nhàng khoan khoái, "Nói đi, em muốn biết cái gì?"
Bình luận