Chương 59: Anh bị mất ngủ
Sở Trú đưa tay cởi hai cúc cổ áo, bình tĩnh nhìn cô, "Không phải em định giúp anh à?"
Lương Dược không hiểu lắm, "Giúp cái gì?"
Sở Trú hất cằm về phía giường, "Trước hết nằm lên giường đi."
Lương Dược: "?"
Mẹ nó anh định làm cái gì?
"Anh muốn làm gì?" Lương Dược cảnh giác nhìn anh, lập tức che ngực lại, "Bác trai bác gái đều không ở nhà, nên anh không muốn làm người nữa rồi hả?"
"Em hiểu lầm rồi." Sở Trú uể oải rũ mi mắt xuống, xem ra còn buồn ngủ hơn cô, "Anh chỉ muốn đi ngủ thôi."
Lương Dược tự động giải nghĩa câu nói của anh thành: Anh chỉ là muốn ngủ với em thôi.
Trên đời vậy mà còn có kẻ vô liêm sỉ như vậy!
"Ngủ cái rắm ấy!" Lương Dược đột ngột đứng lên, cầm lấy bài tập muốn rời đi, "Anh tự đi mà ngủ lấy, em phải đi về đây."
Trong một thoáng khi đi qua Sở Trú, cổ tay cô đã bị anh nắm chặt, Lương Dược không kịp phản ứng, liền bị anh kéo lên giường.
Một trận trời đất quay cuồng, cô bị anh ném lên giường, đầu đập xuống nệm lót mềm mại, không đau, nhưng làm cô choáng váng, bài tập sách vở cô ôm trên tay rơi vương vãi khắp sàn.
"Anh..." Lương Dược kinh ngạc thốt lên, theo phản xạ có điều kiện muốn đứng dậy, Sở Trú liền đè người lên, cả cơ thể chống trên người cô, cứ như vậy nhìn cô, ánh mắt thâm trầm, "Em không phải muốn giúp anh à, giờ định nuốt lời?"
"Em muốn giúp anh giải quyết vấn đề tâm lí, không phải vấn đề sinh lí!" Lương Dược không thể tin được anh lại dám cường ngạnh như thế, thẹn quá hóa giận nhìn chằm chằm anh, giọng nói có chút run rẩy, "Anh bình tĩnh lại cho em, chớ xúc động, anh có biết như này là đang phạm tội không hả?"
"Anh đã nói không phải như em nghĩ rồi mà." Sở Trú nhìn bộ dạng cô nhóc rõ ràng đang sợ muốn chết nhưng vẫn giả bộ bình tĩnh, vừa buồn cười lại vừa bất lực, "Anh không định làm gì em đâu, yên tâm đi."
Giọng nói của anh nhẹ nhàng chậm rãi, mang theo vài phần mệt mỏi, không nghe ra có một tí suy nghĩ đen tối nào, giống như là thực sự không có ý nghĩ đó.
Lương Dược một chút cũng không tin anh!
Không nghĩ tới thì cớ làm sao mà lại đè cô xuống giường?
Tư thế còn nguy hiểm như vậy?
Miệng đàn ông toàn lời dối gian. Lương Dược đã bị anh lừa hôn không biết bao nhiêu lần, sớm đã không tin mấy lời nói dối của anh rồi, cô nghi ngờ nhìn anh, "Vậy anh muốn em làm gì? Chẳng lẽ là muốn giúp anh quay tay à?"
Vẻ mặt của cô vừa thẳng thắn lại còn vô tư, nói ra câu này mà không hề có chút ngại ngùng nào.
"Em thật sự là con gái sao?" Sở Trú nghẹn lời, ngón tay trắng nõn nhéo nhéo lớp da mặt dày của cô, "Làm sao lời nào cũng có thể nói ra thế."
"Em cũng chỉ là nói ra miệng." Lương Dược nghĩ cũng không nghĩ mà cà khịa ngược lại, "Không như anh làm ra cả hành động!"
Bình luận