🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 57: 57

Đôi môi của cô đỏ rực, hàm răng trắng sáng, cô nhìn Sở Trú cười, chiếc váy đỏ tôn lên làn da trắng như tuyết của cô, đẹp đến mức không có gì có thể so được. Cô giống như hoa hải đường nở rộ giữa trời đông, biến căn phòng tăm tối trở nên bừng sáng.

Sở Trú sững sờ, im lặng nhìn cô không lên tiếng.

“Sao thế, sao lại ngẩn ngơ rồi?”

Lương Dược đợi hồi lâu cũng không thấy anh đáp lại, cô quyết định đi tới trước mặt anh, vẫy vẫy tay rồi ngẩng đầu lên hỏi anh: “Em có đẹp không?”

“Đẹp..." Sở Trú nhìn cô, một lúc sau mới nói.

"Coi như anh tinh mắt." Lương Dược cười, lông mi cong lên mang theo vài phần đắc ý.

“Cho nên, em mặc đẹp như vậy rồi đến chỗ anh.” Sở Trú rũ mắt xuống nhìn cô, ánh mắt tối sầm lại: “Là đến để học hay là đến để quyến rũ anh?”

Âm cuối của anh hơi cao lên, nghe cực kỳ gợi cảm quyến rũ.

“Đương nhiên là em đến đây để học rồi.” Lương Dược nhịn cười, đuôi mắt cong lên mang theo vài phần quyến rũ, cô ngả người về phía sau tránh hơi thở nguy hiểm của anh: “Bài tập của em còn chưa làm xong, thầy giáo chắc không quên đâu nhỉ?"

Cô nhấn mạnh chữ ‘thầy giáo’ giống như đang nhấn mạnh mối quan hệ hiện tại của hai người.

Đây là đang trả thù anh sao?

Sở Trú đương nhiên là biết cô đang cố ý trêu chọc mình, anh dở khóc dở cười, anh cố gắng ổn định lại tinh thần rồi cẩn thận nhìn cô một lần nữa.

Cô gái nhỏ vừa tắm xong, mái tóc đen ướt xõa ngang vai, làn da mịn màng trắng hồng, đáng yêu đến mức anh chỉ muốn cắn một miếng.

“Sao em lại không sấy khô tóc đi?” Sở Trú rất quan tâm cô, anh vươn tay sờ tóc cô, toàn là nước.

“Hả?” Lương Dược hơi sửng sốt, cái người này sao lại không làm theo kịch bản chứ?

Sở Trú không nói gì, kéo cô đến ngồi lên giường của mình, sau đó lấy ra một chiếc máy sấy tóc màu đen từ trong tủ rồi cắm điện. Anh đi đến bên cạnh cô, cúi người xuống rồi nhẹ nhàng giúp cô sấy tóc. Bên tai vang lên tiếng ù ù của máy sấy tóc khiến Lương Dược không phản ứng kịp, tại sao cốt truyện lại chuyển từ đùa giỡn tán tỉnh sang ôn nhu dịu dàng rồi? Thay đổi cũng hơi nhanh rồi nhỉ?

Theo tưởng tượng lúc đầu của cô thì bây giờ cô đã thành công quyến rũ Sở Trú, khiến anh muốn hôn cô nhưng không hôn được. Đồng thời để trả thù việc anh suốt ngày ngày bắt cô học tập, kết quả anh lại dừng lại, khiến vẻ đẹp của cô không có chỗ phát huy.

Tuy nhiên được anh sấy tóc cho cũng rất thoải mái.

Thiếu niên một tay cầm máy sấy tóc, tay kia thì luồn vào tóc cô, anh dùng những ngón tay mảnh khảnh xoa xoa mái tóc, lực tay vừa phải.

Lương Dược nhắm mắt lại, tận hưởng sự phục vụ của anh, chút tức giận trong lòng cô trước đó đã tan thành mây khói.

Có bạn trai tốt thật.

Sau khi sấy khoảng mười lăm phút, Sở Trú nắm lấy mái tóc dài của cô, xác định tóc đã khô anh mới tắt máy sấy đi. Anh cúi đầu nhìn vẻ mặt vẫn chưa hài lòng của cô, khẽ cười một tiếng rồi từ từ cúi xuống nhìn chằm chằm vào cô, giọng nói trầm thấp đầy quyến rũ: “Anh hỏi lại em một lần nữa, em đến đây làm gì?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...