Chương 51: cậu xem tôi là cái gì hả
Chủ nhật, Lương Dược vừa ăn trưa xong thì nhận được điện thoại của Sở Trú, anh nói cô chuẩn bị đồ đạc vì anh sẽ qua đón cô ngay.
Lương Dược cảm thấy lạ nên hỏi lại: "Không phải buổi tối mới bắn pháo hoa sao?"
Sở Trú nói: "Không phải chỉ xem pháo hoa, ban ngày còn có thể chơi những thứ khác nữa."
Ừ nhỉ.
Lương Dược im lặng.
Ai nói hẹn hò thì chỉ được hẹn vào buổi tối đâu chứ, lại không phải hẹn coi pháo...
Sở Trú lại nói: "Thế nhé, lát nữa tôi đến đón cậu."
"Chờ đã...” Lương Dược vội vàng nói: “Tôi còn chưa chuẩn bị xong!"
"Chuẩn bị cái gì?"
"Thì cậu biết đó, con gái ra ngoài cần phải trang điểm mà...” Lương Dược ngại ngùng: “Đặc biệt là đi với một người đẹp trai con nhà giàu như cậu, thì trang điểm phải lâu hơn bình thường ít nhất hai tiếng đấy."
Sở Trú lạnh nhạt nói: "Tôi cảm thấy không sao cả. Cậu không trang điểm cũng không sao cả, trông cậu không xấu mà."
Lương Dược: "..."
Cái gì gọi là “trông cậu không xấu mà”?
Mấy lời này phải do con người nói ra không vậy?
Khen người ta đẹp một câu thì chết à?
“Nhưng tôi tự ti, cảm thấy không xứng với cậu khi đi cùng cậu.” Lương Dược trầm giọng lí nhí nói: “Vả lại tôi vẫn còn nhiều bài tập về nhà lắm, ban ngày… sợ là không rảnh.”
Sở Trú im lặng một hồi, rồi nói: "Cậu không muốn đi phải không?"
Lương Dược nắm chặt điện thoại, cô không nói lời nào.
Sự im lặng này có thể xem như là một câu trả lời.
Bầu không khí yên lặng khiến cả hai ngột ngạt đến khó thở.
Một lúc lâu sau, cuối cùng thì Sở Trú cũng lên tiếng, giọng nói của anh có chút khàn khàn: “Vậy thì gặp nhau ở cửa vào quảng trường Nhân Dân trung tâm thành phố vào tám giờ tối nay nhé."
Anh nói xong liền cúp máy mà không đợi cô trả lời.
Lương Dược nghe tiếng bíp bên tai thì vô cùng sửng sốt, đây là lần đầu tiên anh chủ động cúp máy, lại cúp máy nhanh như vậy, là vì anh sợ cô từ chối ư?
Lương Dược khẽ mím môi, nắm chặt điện thoại trong tay, gương mặt u ám và buồn bã, không biết là đang suy nghĩ điều gì. Sau khi Lương Văn từ nhà vệ sinh đi ra, cô ấy nhìn thấy Lương Dược đứng bất động giữa phòng khách thì không khỏi thắc mắc: "Chị, sao chị lại đứng ở đây?"
Lương Dược lúng túng: "Thì... cứ đứng vậy thôi."
Lương Văn hỏi: "Vừa rồi chị nói chuyện điện thoại với Sở Trú hả? Chị định ra ngoài chơi hả?"
Lương Dược không trả lời.
Dù sao bọn họ cũng là chị em sinh đôi, Lương Văn rất hiểu chị gái của mình: “Chị vẫn đang loay hoay với lời tỏ tình của Sở Trú sao? Cũng chỉ là tự chị đoán mò thôi, chưa chắc là như vậy mà."
Bình luận