Chương 48: Trở về Cửu Trung
Bởi vì xe điện là của Sở Trú, cho nên Lương Dược đưa anh về nhà trước, sau đó Sở Trú lại bảo tài xế lái xe đưa Lương Dược về nhà.
Đi loanh quanh một hồi lâu, cuối cùng Lương Dược vẫn ngồi xe về nhà, với lại bởi vì nhà Sở Trú cách xa nhà cô, cô phải ngồi thêm nửa giờ! Lương Dược tức đến mức khi lên xe không nói câu gì với Sở Trú.
Sở Trú biết mình đuối lý, không oán hận chút nào, mở cửa kính xe cho thoáng khí, nhìn thấy cô bạn gái cách anh rất xa đang thở phì phò nhìn ra ngoài cửa xe, vẻ mặt có hơi bất đắc dĩ, chủ động cống hiến đùi mình: “Nếu không thoải mái thì nằm một lúc đi, khi nào về đến nhà tôi sẽ gọi cậu.”
“Không cần.” Mặt Lương Dược nhìn ra ngoài cửa xe đón gió mát, trong miệng nhai kẹo bạc hà chú tài xế cho cô, hừ một tiếng nói: “Đừng tưởng tôi không biết cậu muốn chiếm tiện nghi của tôi, nói cho cậu biết, cho dù trên đường về nhà tôi có hôn mê thì ý xấu của cậu cũng không đạt được đâu!”
“…” Sở Trú thấy vẻ mặt cô tuy trắng bệch nhưng giọng nói đã có sức sống, biết cô đang vô cùng chóng mặt thì không miễn cưỡng, im lặng một lúc, cũng quay đầu ra ngoài cửa xe, nhẹ nhàng hỏi: “Cậu thật sự muốn rời khỏi Nhất Trung sao?”
Lương Dược ngẩn ra.
Đương nhiên là muốn…
Siêu cấp vũ trụ muốn không gì sánh được!
Mỗi ngày đều phải học tập quả thực rất mệt mỏi, những ngày qua cô giống như ở trong cái lồng giam vậy!
Lương Dược suýt chút nữa thì đã thốt ra, nhưng mắt vô tình lướt qua góc mặt của Sở Trú với vẻ mặt tẻ nhạt. Nửa khuôn mặt của anh ở trong bóng tối, môi mỏng khẽ cong, lông mi rũ xuống, đường cong cằm gầy yếu rõ ràng, nhìn có chút lạnh nhạt, lại có chút đáng thương.
Anh chắc chắn rất lưu luyến cô…
“Đương nhiên tôi…” Lương Dược lập tức nuốt lời đã đến miệng xuống, dừng lại hai giây, trầm giọng nói: “…Cũng không phải là rất muốn, nhưng có cách nào khác đâu, tôi không phải Lương Văn, làm sao có thể cướp đoạt quyền lợi giáo dục mà em ấy được hưởng, cậu cũng đừng buồn như vậy, cho dù chúng ta không học cùng trường, tôi cũng sẽ mãi mãi không quên cậu.”
Sở Trú được lấy lòng, vẻ mặt hơi hòa hoãn: “Thật ra có biện pháp vẹn cả đôi bên.”
“Cách gì?”
“Trận đấu tính nhẩm lần trước, Nhất Trung thua Cửu Trung, cho nên Cửu Trung có cơ hội thực hiện trao đổi học sinh với Nhất Trung, tuy chủ yếu là lớp 10, lớp 11 nhưng cũng chưa nói lớp 12 không thể đăng kí.”
Sở Trú nhìn cô: “Cậu có đi không?”
Lương Dược không nghĩ còn có chuyện này: “Ai cũng có thể đăng kí sao? Không có giới hạn điều kiện sao?”
Sở Trú nói: “Có kiểm tra, cho mấy cậu làm bài thi của Nhất Trung, tổng điểm sáu trăm là được.”
“…” Khóe miệng Lương Dược hơi giật giật: “Cậu có hiểu lầm gì về thành tích của tôi sao?”
Sở Trú động viên: “Nhất Trung có suy xét đến trình độ của các cậu, bài thi sẽ không quá khó, tôi sẽ tăng cường phụ đạo cho cậu.”
Bình luận