🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 47: Tô Thiển

"Văn... Văn Văn, sao cậu vẫn chưa về?"

Tô Thiển nhìn thấy Lương Dược thì đầu óc lập tức trở nên trống rỗng, sợ đến mức suýt nữa đã đánh rơi viên phấn xuống đất, cũng may tố chất tâm lý của cô ta không tệ, bèn miễn cưỡng mỉm cười, "Tớ nhìn thấy chữ trên bảng hơi mờ nên muốn dùng phấn tô lại cho rõ, không phải như cậu nghĩ đâu, cậu đừng hiểu lầm!"

Lương Dược cười như không cười bỏ điện thoại xuống, "Tôi có nghĩ thế nào đâu?"

Tô Thiển nghẹn lời, nhưng thấy cô không tiếp tục chụp nữa cũng thở phào nhẹ nhõm, có lẽ vẫn chưa chụp được vì mình cũng không kịp làm gì.

Cô ta thoáng nghĩ rồi nhìn theo Lương Dược không nhanh không chậm đứng thẳng người đi về phía trước, vươn tay đóng cửa lại.

"Tô Thiển, chúng ta nói chuyện đi." Lương Dược lùi ra sau dựa lên cửa nhàn nhạt nhìn cô ta, "Trong này chỉ có hai người chúng ta, cậu không cần giả vờ với tôi nữa, vừa rồi cậu đúng là đang muốn muốn phá hoại báo bảng, sao không chịu thừa nhận?"

Tô Thiển nhìn chằm chằm điện thoại di động của cô, "Tớ không biết cậu đang nói gì."

"Sao vậy, sợ tôi ghi âm à?" Lương Dược nhìn một chút đã đoán được cô ta đang suy nghĩ gì, khinh thường cười rồi bất ngờ nâng tay lên ném điện thoại qua cho cô ta, "Điện thoại của tôi tạm thời đưa cậu giữ, như vậy đã được chưa."

Tô Thiển sững sờ, luống cuống tay chân nhận lấy, không dám tin cô cứ như vậy mà đưa điện thoại cho mình, Tô Thiển do dự mở điện thoại lên, không có khóa, giao diện sạch sẽ cũng không có ghi âm, vậy ảnh cô chụp...

Lương Dược giống như biết cô ta đang suy thắc mắc gì, khẽ xì một tiếng: "Tấm ảnh tôi đã gửi cho bạn rồi, cậu có xóa cũng vô dụng."

Tô Thiển hoàn toàn đoán không được ý đồ của cô, cuối cùng cũng ngụy trang không nổi nữa, "Thật sự thì cậu muốn làm gì?"

"Đã bảo rồi, chỉ là muốn nói chuyện với cậu thôi." Lương Dược cười, "Cậu chỉ cần thành thật trả lời tôi là được, nếu như để tôi phát hiện có một câu nói dối nào thì tôi sẽ đưa tấm ảnh cho thầy xem."

"Cậu tưởng tôi sẽ sợ cậu sao?"

Mặt chuột đã lật nên sắc mặt Tô Thiển trở nên thản nhiên hơn rất nhiều, "Cậu cũng không phải người của lớp bọn tôi, dựa vào đâu mà lo chuyện bao đồng ở lớp này hả Lương, Dược?"

Cô ta gằn giọng, để lộ ra chút ý tứ uy hiếp, giống như là đang nhắc nhở Lương Dược rằng cô ta cũng nắm được điểm yếu của cô.

"Quả nhiên cậu đã biết từ lâu rồi." Lương Dược thờ ơ cười cười, giọng điệu không chút hoang mang, "Là cậu đi mách với thầy chủ nhiệm à?"

Tô Thiển nói: "Tôi không có nghĩa vụ thay cậu giữ bí mật, tôi chỉ nói ra sự thật mà thôi."

Lương Dược nhẹ "Ha" một tiếng, "Cậu biết từ khi nào?"

"Từ đầu đã biết." Tô Thiển nhìn cô, "Tính cách của hai người khác biệt rất nhiều, tôi cũng không phải đứa ngốc."

Lương Dược chậm rãi thu lại nụ cười, "Nghe cậu nói như vậy tôi cũng nhớ ra rồi, vào ngày đầu tiên chúng ta biết được kết quả cậu chính là người đẩy tôi từ phía sau phải không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...