🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 46: Làm báo bảng

"Dựa vào việc em vẽ đẹp hơn cậu ấy."

Lương Dược nhìn Trình Nhất Phàm, cằm hơi hất lên, trông bộ dáng rất cao ngạo và tự tin, tựa như đang nói về một chuyện không thể hiển nhiên hơn được nữa, cô cũng chẳng thèm để lại cho Tô Thiển một chút mặt mũi nào.

Cả lớp rơi vào yên tĩnh, người nào người nấy đều quay mặt nhìn nhau.

Ai cũng biết quan hệ giữa Lương Văn và Tô Thiển rất tốt, họ thân nhau như chị em nhưng sao đột nhiên lại thành thế này?

Sở Trú cũng có chút bất ngờ, anh ngước mắt nhìn góc mặt có vẻ lạnh lùng của cô gái này, bực bội trong lòng bỗng bị quét sạch sành sanh.

Nếu như có thể ở bên cạnh cô, thì làm cái gì cũng được.

Anh có chút chờ mong.

Tô Thiển khó tin mà nhìn Lương Dược, lộ ra vẻ mặt đau lòng: "Văn Văn, nếu như cậu muốn vẽ thì tớ sẽ không giành với cậu, nhưng cậu nói như vậy thì không hay cho lắm?"

Lương Dược lơ đãng nói: "Tớ nói thật mà thôi, nếu như không phục thì chúng ta có thể so tài mà."

"Được rồi, tất cả đừng ồn ào nữa, yên lặng một chút cho thầy!" Trình Nhất Phàm hơi đau đầu, trong lòng thầm than rốt cuộc đứa nhỏ Lương Văn bị gì mà thỉnh thoảng tính cách lại giống như biến thành người khác thế này.

Chuyện Lương Văn bị bắt nạt tất nhiên ông ấy đã nghe nói từ chỗ hiệu trưởng, lần đầu biết được chuyện này ông rất khiếp sợ, với sự hiểu biết của ông về Lương Văn, cô trông không giống như người dễ bị bắt nạt. Chuyện của Hạ Nhược Tinh vẫn còn nguyên trong ký ức của ông, tuy nhiên hiệu trưởng đã kể nên ông cũng chỉ đành nửa tin nửa ngờ, giờ dáng vẻ của Lương Văn chẳng khác gì một ác nữ, còn Tô Thiển thì giống một cô nhóc đáng thương bị người ta bắt nạt.

Trình Nhất Phàm cảm thấy tâm trạng của mình thật vi diệu, nhưng trên mặt không lộ ra biểu cảm gì mà chỉ ho một tiếng nói: "Nếu như hai em đều muốn vẽ, vậy so tài là công bằng nhất, bây giờ các em lên bảng tùy ý vẽ cái gì đó xem của ai đẹp hơn thì chọn người đó, bạn học Tô Thiển em cảm thấy thế nào?"

Tô Thiển không muốn tranh giành với Lương Dược, như thế trông quá cố ý, hơn nữa cô ta cũng không nắm chắc phần thắng, không thể mất mặt được.

Cô ta khéo léo hiểu lòng người mà nở nụ cười, "Không cần đâu, Văn Văn muốn vẽ thì để cậu ấy vẽ, em ổn mà."

Cô ta nói xong thì nhìn thoáng qua Lương Dược, "Văn Văn, cậu không cần làm như vậy, tớ sẽ không giành với cậu, chúng ta không phải bạn bè sao?"

Lời này của cô ta nói đến trôi chảy, tự nhiên mà khéo léo, biến Lương Dược trông chẳng khác gì kẻ đang cố tình gây sự và bắt nạt cô ta vậy.

Hạ Vân Đông ngồi ở phía sau không chịu được cảnh này, hét lên: "Lương Văn, cậu bị làm sao vậy, Tô Thiển xem cậu là bạn bè mà cậu còn nhằm vào cậu ấy như vậy làm gì?"

Lương Dược không thèm để ý đến cậu ta, cười như không cười nhìn Tô Thiển, giật giật khóe miệng, "Vậy thì cảm ơn, bạn tốt."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...