🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 44: Tưởng Hương Sương

Hôm đó sau khi Sở Trú và Lương Dược ăn cơm ở bên ngoài xong thì cô bị một cuộc điện thoại của ba gọi về trường học để tìm hiểu tình hình. Cô bị hỏi cả buổi chiều, các tình huống đều muốn cô kể lại rõ ràng. Lương Dược bị hỏi đến tức giận, cô thầm nghĩ nếu bây giờ Lương Văn thật ở đây thì chắc chắn cô ấy sẽ bị bọn họ ép hỏi đến mức suy sụp mất thôi.

Lương Viễn Quốc cũng có cảm giác như vậy, ông sợ lộ ra mọi chuyện nên không dám để Lương Dược nói quá nhiều, dù họ có hỏi cái gì cũng nói rằng điều đó quá khủng khiếp nên không muốn nhớ lại, mọi chuyện đã để lại trong lòng cô một bóng đen tâm lý rất nghiêm trọng, hoặc đơn giản là đổ tội ngược lại cho đối phương, tất cả lỗi lầm đều là lỗi của kẻ đã bạo lực học đường, cho nên bắt buộc phải bị trừng trị nghiêm khắc!

Cuối cùng, Lương Viễn Quốc càng nghĩ càng tức giận nên báo cảnh sát, Lương Dược lại bị cảnh sát thẩm vấn thêm vài tiếng đồng hồ. Dưới sự xác nhận của Tưởng Hương Sương, tất cả các học sinh tham gia vụ bạo lực học đường lần này đều bị đưa đến đồn cảnh sát để giáo dục một trận. Mẹ Tưởng Hương Sương khóc lóc đau khổ ở hiện trường, bà ta tự nhận hết những lỗi lầm về mình, cầu xin họ hãy cho con gái mình một cơ hội nữa, nhưng Tưởng Hương Sương dường như không có thái độ hối lỗi, cô ta ngồi ở một bên với vẻ mặt không quan tâm, thỉnh thoảng còn phát ra vài tiếng cười nhạo, tỏ ra vẻ không sợ bất kỳ thứ gì cả.

Cô ta còn dửng dưng khuyên mẹ mình: “Mẹ, có chuyện gì mà phải khóc chứ, con còn chưa thành niên, bọn họ không dám bắt con đâu, lát nữa sẽ thả ngay thôi mà.”

Câu nói này không chỉ khiến Lương Viễn Quốc tức giận gần chết mà ngay cả khuôn mặt của giáo viên và cảnh sát cũng trở nên rất khó coi, hiệu trưởng phát cáu ngay tại hiện trường: “Sao trường tôi lại có một đứa ác ma như em chứ, bắt buộc phải thôi học!”

Ngày hôm đó Lương Dược đã ở đồn cảnh sát chờ rất lâu, sau khi kết thúc mọi việc cô mới cùng ba trở về nhà. Lương Văn đã tan học từ sớm hơn nữa còn nấu một bàn đồ ăn chờ hai người họ về ăn cơm.

Khi nghe thấy tiếng mở cửa thì cô ấy chạy đến đón họ, ngạc nhiên hỏi: “Ba, chị, sao hôm nay hai người lại về muộn vậy, hơn nữa còn về cùng nhau...”

Lương Dược cẩn thận nhìn cô ấy, thấy tâm trạng của cô ấy vẫn tốt, sắc mặt hồng hào, so với lúc ở nhà còn có sức sống hơn.

Mũi của Lương Dược hơi cay cay, cô khàn giọng hỏi: “Cuộc sống ở Cửu Trung của em như thế nào?”

“Khá tốt ạ.” Lương Văn cười: “Chị, chị biết không? Tên Lâm Hàn Hi đó không ngờ còn xin lỗi em nữa, còn nói sẽ không bao giờ để em làm bài tập cho cậu ta nữa!”

“Bình thường thôi.” Lương Dược nói: “Hôm qua chị đã nói với cậu ta rồi, nếu cậu ta còn dám sai khiến em, chị sẽ đánh gãy chân cậu ta.”

“Vậy chị ở Nhất Trung thế nào, chắc không ai… bắt nạt chị đâu phải không?” Lương Văn do dự mở miệng, sau khi nói xong cô ấy liền bị Lương Viễn Quốc, người đã không thể chịu đựng nổi ôm chặt lấy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...