🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 37: Anh! Thật! Sự! Quá! Tốt!

Khi Sở Trú nói những lời này, không chỉ có Lương Dược, mà đến anh cũng phải ngây cả người. Anh chưa bao giờ tỏ ra yếu thế hay đáng thương, nhưng những lời vừa rồi anh vẫn chưa kịp suy nghĩ kỹ, chỉ là do bầu không khí tốt đẹp và tình cảm mãnh liệt thúc đẩy, rồi cứ thế nói ra.

Nghe thế nào cũng giống như... đang cầu xin cô đừng rời khỏi đây.

Sở Trú chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn cô, trên mặt lộ ra chút khó chịu và mất tự nhiên hiếm thấy, bởi từ khi sinh ra tới giờ thì đây là lần đầu tiên anh phải hèn mọn cầu xin một người, kể cả khi bị bắt cóc cũng không, nếu thế thì đã không bị giày vò đến đau khổ như vậy rồi.

Nhưng bây giờ, vậy mà anh lại cúi đầu với một người con gái.

Là người con gái mà anh từng ghét nhiều nhất.

Là người con gái đã lừa gạt anh.

Đây là cũng là điều mà từ trước tới nay anh chưa bao giờ nghĩ tới hay tưởng tượng ra.

Nhưng hiện tại thì sao, anh lại có chút cảm giác cam tâm tình nguyện.

Đúng là hết thuốc chữa mà.

Sở Trú nhắm mắt lại, thở dài một hơi trong lòng, rồi nhìn người con gái dưới thân. Cô rõ ràng cũng đang ngây ngẩn, môi đỏ mọng khẽ nhếch, đôi mắt hồ ly xinh đẹp đang ngơ ngác nhìn anh, hình như là bị dọa không nhẹ.

"Chuyện này..." Lương Dược không bao giờ nghĩ rằng anh lại nói ra những điều như vậy, lượng tin tức đó lớn đến mức khiến đầu óc cô không kịp suy nghĩ.

Cái gì gọi là anh tìm cô đã lâu?

Anh tìm cô khi nào?

Lại nói, từ khi nào mà anh phát hiện ra Lương Văn là cô đóng giả? Vừa rồi cô cũng chưa kịp hỏi Lương Văn...

Lương Dược cảm thấy đầu óc mơ hồ, theo bản năng muốn trốn tránh, mấp máy môi: "À thì, bạn gái của cậu không phải đang ở..."

Sở Trú đọc ra khẩu hình miệng của cô, mặt tối sầm, mở miệng cắt ngang lời cô: "Cậu thử nói ở phòng bên cạnh xem?"

"Nói thì sao chứ?" Lương Dược nghĩ đến mình đang bị người ta khống chế, tủi thân đáp lại.

Sở Trú bình tĩnh nói: "Tôi có thể làm cho cậu không xuống giường được."

Lương Dược: "?"

Đây là cái loại hổ báo gì vậy cơ chứ?

Mà câu này rất quen tai, cô từng thấy nó trong các bộ phim truyền hình máu chó hoặc tiểu thuyết ngôn tình trước đây.

Cái gì mà khi nam chính lạnh lùng bá đạo đè lên thân mật với nữ chính ngây thơ như thỏ trắng nhỏ thì anh ta thích nhất là ôm lấy cô ấy rồi cười tà mị, gọi bảo bối à, nếu em còn dám đốt lửa lung tung thì đừng trách anh làm em không xuống giường được đấy.

Nhưng bây giờ bọn họ thì lại hoàn toàn trái ngược, nam diễn viên không hề lộ ra chút dáng vẻ quyến rũ hay xấu xa nào cả, vẻ mặt của anh vẫn như bình thường, bình tĩnh lại lạnh nhạt, không có chút không khí kiều diễm nào, điều đó khiến cho cô tự hỏi rằng mình có đang nghe nhầm hay không.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...