🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 22: Bạn gái của tôi, Lương Văn

Sau khi thè lưỡi liếm xong, Sở Trú vẫn chưa dừng lại, anh còn cắn nhẹ cô một cái.

Cmn, đây là đã diễn biến theo hướng mười tám cộng cmnr!

Lương Dược cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, cô rụt cổ né tránh anh: "Sở... Sở Trú cậu bình tĩnh chút đã, chúng ta chính thức hẹn hò còn chưa được năm tiếng, bây giờ cứ hôn qua cắn lại như vậy có phải nhanh quá rồi không? Tôi cảm thấy chúng ta nên chậm lại một chút, tạm thời chỉ nắm tay hay gì đó thôi..."

Đừng nói là cô, nếu sau này đổi lại là Lương Văn bị Sở Trú đùa giỡn như vậy thì chắc chắn sẽ không chống đỡ nổi, loại da mặt mỏng như cô ấy không ngất xỉu ngay tại chỗ đã tốt lắm rồi.

Sở Trú cảm nhận được cơ thể cô cứng ngắc, cũng không tiếp tục làm quá, anh từ từ nhấc đầu khỏi cổ cô rồi nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo cho cô: "Vậy đợi lát nữa tiếp tục."

Tiếp tục? Tiếp tục cái rắm!

Lương Dược có hơi suy sụp: "Lời tôi nói cậu có nghe vào không vậy? Hơn nữa không phải lúc trước cậu ghét con gái lắm sao, không phải lừa người đấy chứ?"

Thế này có chỗ nào giống bệnh ghét con gái đâu!

Có nhà ai mắc bệnh ghét con gái mà yêu đương tán tỉnh lại điêu luyện như vậy không?

Lương Dược rất nghi ngờ cô bị chủ quán lừa mất rồi!

Cô! Muốn! Rút lui!

"Tôi rất ghét con gái, bây giờ cũng ghét, nhưng tôi lại thích cậu." Sở Trú thấp giọng nói, giọng nói trầm đến bản thân anh cũng không biết. Anh ôm chặt cô rồi nhắm mắt lại vùi đầu vào vai cô để ngửi hương thơm ngào ngạt của hoa hồng: "Người cậu rất thơm, không giống như những cô gái khác."

Lương Dược: "..." Con trai gì mà nói chuyện không để con gái đáp được câu nào.

Cô cố nhớ xem mình đang dùng loại nước hoa nào để sau khi trở về cô nhất định phải xịt cho Lương Văn từ đầu đến chân!

Trong khoảng thời gian Sở Trú ôm cô anh không nói gì hết, cũng không làm bất kỳ hành động nào khác. TV được mở lên giống như trang trí vậy, từ đầu đến cuối anh cũng không thèm xem. Anh không nhúc nhích, Lương Dược cũng không dám cử động, cô sợ anh đột nhiên nổi hứng tặng cô một nụ hôn kiểu Pháp nồng nàn, cô chẳng dám nghĩ đến hình ảnh quá đẹp ấy đâu.

Trong lúc cô đang lặp đi lặp lại trong lòng 'Cuộc đời đâu đâu cũng đáng sợ, giày vò cũng là một thứ nhất định có' thì Triệu Ức Hào cuối cùng cũng gọi điện đến, cậu ta nói đã đặt được chỗ, giục bọn họ nhanh qua đó, rồi gửi địa chỉ đến.

Lúc này Sở Trú không nhanh không chậm thả cô ra: "Chúng ta đi thôi."

"Được." Lương Dược thở phào nhẹ nhõm, vội vàng rời khỏi cái ôm của anh: "Tôi ra ngoài đợi cậu."

Nói xong cô chạy ra cửa không khác gì đi trốn.

Sở Trú giống như có điều suy nghĩ nhìn bóng lưng hoảng loạn của cô.

Hôm nay tài xế nhà họ Sở xin nghỉ.

Bọn họ chỉ đành gọi xe taxi.

Sau khi rời khỏi biệt thự, Lương Dược cầm điện thoại mở bản đồ, giả vờ xem xét kỹ đường đi, đề phòng anh đột nhiên ôm ôm hôn hôn lần nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...