🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 20: Tôi thích cậu nhiều hơn tôi nghĩ

Lương Dược nói xong thì thấy Sở Trú đi thẳng về phía cô, sắc mặt có chút ảm đạm, cô vô thức lùi về phía sau một bước, cho rằng anh đang tức giận.

Quả nhiên là cô tự mình đa tình sao?

Lương Dược có chút bất lực nghĩ thầm.

Lần này đến tổ chức sinh nhật cho anh, thật ra không phải vì Lương Văn, mà là sau khi nghe được quá khứ bi thảm của anh, đầu óc cô như nóng lên*, kết quả lại động lòng trắc ẩn.

*Từ lóng Trung Quốc, đề cập đến cảm xúc phấn khích của một người khiến người ta thực hiện một số hành vi bất thường, bốc đồng và không bình tĩnh.

Sau đó thôi thúc cô chạy tới đây.

Cô cảm thấy anh không thể sống mãi trong quá khứ, ngay cả khi không phải ngày sinh nhật thì cũng không có nghĩa là không có chuyện gì xảy ra, tốt hơn hết là tổ chức thật hoành tráng, dùng ký ức vui vẻ thay thế ký ức bi thương, chỉ có như vậy anh mới có thể nhìn về phía trước.

Có điều nếu Sở Trú chê cô nhiều chuyện, cô cũng không có gì để nói.

Không lâu sau, Sở Trú đã đi tới trước mặt cô, đôi mắt đen láy nghiêm nghị nhìn cô, hơi thở gấp gáp, mặt đỏ bừng bất thường, đôi môi tái nhợt đến mức không còn màu sắc nào, mặt lộ ra bệnh tình.

Lương Dược sửng sốt: "Cậu..."

Vừa mới chỉ nói được một chữ, chàng trai liền nhào tới ôm lấy cô mà không nói một lời nào, hai tay ôm chặt lấy eo cô, mái tóc đen vùi vào cổ cô, hơi thở nóng rực khác thường.

"Này, có chuyện gì với cậu vậy?" Cả người Lương Dược cứng đờ, cũng không lập tức đẩy anh ra, cơ thể chàng trai nóng bỏng gần như đặt toàn bộ trọng lượng lên người cô, giống như không còn chút sức lực nào.

Lương Dược cau mày, đưa tay sờ lên trán anh.

Nóng quá.

Hóa ra là anh bị sốt!

Cô nghe đám Triệu Ức Hào nói Sở Trú chỉ bị cảm lạnh nhẹ, còn tưởng là ho khan chảy nước mũi, không ngờ rằng lại bị sốt nghiêm trọng như vậy.

"Này, cậu có thể đứng vững không? Tôi sẽ giúp cậu về nhà." Lương Dược vỗ vỗ vai anh hỏi.

Sở Trú ngửi thấy mùi hoa hồng nồng nàn trên người cô, nhắm mắt lại, lúc lâu sau mới nhỏ giọng đáp một tiếng: "Ừm."

Nhưng thân thể lại dựa vào người cô không nhúc nhích.

Lương Dược bất lực không nói nên lời, một tay nhặt ô bị anh vô tình ném trên mặt đất, tay kia nắm lấy cánh tay anh mạnh mẽ kéo anh tiến về phía trước: "Được rồi, mau trở về nằm nghỉ thôi, bên ngoài mưa to như vậy, cậu cũng không thoải mái gì."

Cô thầm thở dài, cô ngồi xổm ở đây mấy tiếng đồng hồ, vốn còn muốn giả vờ ngất xỉu trong lòng anh, tiện củng cố thêm tính cách tiểu bạch hoa của cô.

Kết quả anh lại ngất xỉu trước cả cô!

Cô còn phải vất vả dìu anh trở về nhà!

Cô muốn lấy lại kịch bản nữ chính khó khăn như vậy sao?

Lương Dược tốn rất nhiều công sức mới dìu anh về nhà, lại phải dẫn anh vào giường, dọc đường đi mưa lớn như vậy nên một chiếc ô vốn không che được cái gì, quần áo hai người bọn họ ít nhiều đều bị ướt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...