Chương 19: Sinh nhật bị ốm
"Cậu, cậu nói lời này là có ý gì?"
Lương Dược nhìn Sở Trú không chớp mắt, tim đột nhiên đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hồi hộp mong chờ.
"Ý trên mặt chữ."
Sở Trú nhìn thấy cô vui vẻ như vậy, sắc mặt trông nhẹ đi đôi chút, anh không thu tay lại mà dùng những ngón tay đẹp thon dài nhéo nhéo mặt cô, lực không mạnh lắm, so với lời cảnh cáo trừng phạt vừa rồi thì lần này càng giống sự thân mật hơn.
Cảm giác mịn màng mềm mại, luyến tiếc không nỡ buông ra.
Sở Trú lại thấp giọng nói: "Ngoại trừ tôi ra thì cậu không được thích người khác."
Giọng nói của anh vừa thấp vừa trầm, khiêu khích người vô cớ, mặc dù lời nói mạnh mẽ nhưng giọng điệu lại rất nhẹ nhàng nên sẽ không khiến người khác cảm thấy khó chịu khi bị ép buộc.
Lương Dược vẫn luôn biết rằng, Sở Trú bên trong là một người dịu dàng, tuy rằng trông vừa lạnh lùng vừa tàn khốc khiến người ta sợ hãi, nhưng sau khi tiếp xúc sâu hơn sẽ phát hiện tính tình của anh thực sự rất tốt, chí ít thì so với hầu hết nam sinh cô quen biết còn tốt hơn nhiều.
Nếu không thì cô từng chọc tức anh nhiều lần như vậy, không biết chừng đã sớm chết mấy trăm lần rồi.
Dường như anh không có ý buông tay, ngón tay vẫn đặt trên mặt cô, từ nhéo thành sờ, ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng vuốt ve má cô, từ lông mày thanh tú rồi chậm rãi trượt đến cái mũi nhỏ nhắn.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Tại sao lại từ Plato* nhảy sang tiếp xúc thân thể thế này?
(*) Platonic là kiểu tình yêu thuần túy, một dạng tình cảm không quá phức tạp như yêu đương lãng mạn nhưng vẫn ẩn chứa rất nhiều cảm xúc ngọt ngào.
Lương Dược có chút không được tự nhiên, dù thế nào đi chăng nữa thì người trước mặt này sẽ là em rể tương lai của cô, cô chưa bao giờ nghĩ tới việc lợi dụng anh, lần trước hôn anh chỉ là bất đắc dĩ mà thôi.
Cô còn đang băn khoăn không biết làm cách nào để thoát thân thì cảm giác được tay anh đã trượt đến môi cô, ngón tay cái còn ấn nhẹ vào môi dưới của cô một cái.
Thân thể Lương Dược cứng đờ, không còn có thể để ý đến chuyện khác, dứt khoát nghiêng đầu đi, né tránh tay anh: "Cậu làm gì vậy?"
Sở Trú khẽ nhíu mày, vô cùng tự nhiên thu tay lại: "Cậu không phải là thích tôi sao?"
"Nhưng giữa ban ngày ban mặt, người qua lại nhiều như vậy, cậu không cảm thấy ngượng ngùng sao?" Lương Dược cho đến giờ vẫn không ngờ rằng anh còn có mặt nổi loạn như vậy, thực sự đã phá vỡ tam quan*: "Hơn nữa chúng ta còn chưa xác định mối quan hệ mà?"
(*) Bao gồm thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan.
Sở Trú trầm mặc nhìn cô, kiên nhẫn hỏi: "Cậu muốn xác định thế nào?"
"Đương nhiên là cậu tiếp nhận lời thổ lộ của tôi và bắt đầu hẹn hò chính thức!" Lương Dược có chút suy sụp: "Làm gì có ai bắt đầu mà không nói gì cả chứ? Cậu là đồ tra nam!"
Bình luận