🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 15: Đưa Lương Dược về nhà

Thư Hựu Mạn nhìn thấy trong phòng khách có một cô gái lạ, bà ấy vô cùng bất ngờ, nói lớn: "Con, con gái sao?"

Lương Dược còn chưa kịp phản ứng thì đã ngửi thấy mùi hoa nhài nồng nặc, Thư Hựu Mạn bước nhanh tới, vẻ mặt kích động ấn chặt lấy bả vai cô: "Cháu là con gái đúng không?"

"Sao ạ?"

Lương Dược chưa bao giờ nhìn thấy một người nổi tiếng ngoài đời thật, quả thật là bị công kích sắc đẹp ở khoảng cách gần, cô mơ màng trả lời: "Có lẽ là... phải nhỉ?"

Cô nói xong thì mặt cô bị bà ấy nhéo một cái, rồi bà ấy lại xoa xoa mặt cô, rồi từ mặt sờ đến cổ, vừa sờ vừa hưng phấn nói: "Cái cảm giác mềm mại này, không có yết hầu, ngực cũng không giống là giả... Thực sự là một cô gái, chúa ơi, tôi không nằm mơ đó chứ, con trai, con đã đưa bạn gái về nhà! Giáo viên của con nói con đang yêu sớm mẹ còn không tin, không ngờ đó là sự thật!"

Bà ấy cười ha hả nhìn Lương Dược: "Cô bé, cháu bao nhiêu tuổi rồi? Ở bên cạnh Tiểu Sở bao lâu rồi? Tiến triển đến bước nào rồi? Đừng lo lắng, dì chỉ quan tâm một chút thôi, sẽ không làm gì cháu đâu."

"Cái, Cái này..."

Lần đầu tiên trong đời Lương Dược bị một người phụ nữ chiếm tiện nghi, còn là một ngôi sao lớn, cô khó tránh khỏi căng thẳng nên hơi nói lắp: "Năm nay cháu mười bảy tuổi."

"Mẹ, mẹ đủ rồi đấy." Sở Trú kịp thời ra tay cứu cô khỏi móng vuốt của Thư Hựu Mạn, một tay kéo cô ra sau lưng, bất đắc dĩ nói với Thư Hựu Mạn: "Cô ấy không phải bạn gái con, chỉ là bạn học thôi, mẹ đừng dọa cô ấy."

Thư Hựu Mạn gật đầu: "Mẹ hiểu, bây giờ vẫn là giai đoạn mập mờ, chỉ thiếu xác định quan hệ thôi đúng không?"

"..."

Lương Dược từ từ lấy lại được tinh thần, hồi lâu mới hiểu ra được sự thật rằng mẹ Sở Trú là Thư Hựu Mạn, cô từ sau lưng Sở Trú ló đầu ra, lễ phép chào hỏi: "Chào dì, cháu tên là Lương Văn, là bạn học của Sở Trú."

"Dì?" Thư Hựu Mạn nhíu mày.

"À, không phải." Lương Dược cho rằng bà ấy tức giận vì gọi dì sẽ già, vừa định đổi lại gọi là chị gái thì nghe Thư Hựu Mạn nói: "Gọi dì cái gì chứ, trực tiếp gọi mẹ đi."

Lương Dược: "..."

"Mẹ thật sự đủ rồi đấy." Sở Trú không nhịn được nữa, anh không để ý tới bà ấy nữa, nắm lấy cánh tay Lương Dược kéo cô đi: "Muộn rồi, để tôi đưa cậu về."

"Phải về rồi sao?" Thư Hựu Mạn thất vọng nói: "Ở lại ăn cơm tối đi."

"Không cần đâu." Sở Trú trả lời thay, một tay cầm ba lô của Lương Dược lên, một tay kéo cô bước nhanh rời đi.

Đợi đến khi bọn họ đi khuất, Thư Hựu Mạn mới quay đầu nhìn về phía Triệu Ức Hào đang lặng lẽ thu dọn ba lô chuẩn bị rời đi, bà ấy mỉm cười: "Ức Hào, cháu muốn đi đâu?"

"Chuyện không liên quan đến cháu!" Triệu Ức Hào giật mình: "Cháu không biết gì cả, dì đừng có hỏi cháu."

"Dì chỉ quan tâm một chút thôi mà." Thư Hựu Mạn một tay ấn cậu ta ngồi lại ghế sô pha, sau đó ngồi đối diện với cậu ta: "Mau nói về chuyện cô gái kia cho dì biết đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...