🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Đừng vờ ngoan ngoãn [E-sport] – Lộ Hồi Thanh Dã

Đừng vờ ngoan ngoãn [E-sport] – Lộ Hồi Thanh Dã


Chương 63: 63

Đã Beta: Hy

Từ giữa trưa cho đến tối, trong phòng luôn tràn ngập tiếng cười, nhưng cảm xúc của Tả Đào đã lên xuống tới mức đóng băng. Không phải là vì không vui, mà chủ yếu là do cậu lo lắng, mà trong sự lo lắng ấy còn ẩn chứa sự xấu hổ vô cùng to lớn.

Có lẽ là cả đời này cậu chưa bao giờ xấu hổ như vậy.

Tống Thời Hàn đã không còn chủ động nói chuyện với cậu ngay sau khi anh nói "Ba ba rất thất vọng về con".

Trong khoảng thời gian này, Tả Đào thỉnh thoảng sẽ nhìn trộm biểu cảm trên khuôn mặt của Tống Thời Hàn nhưng cuối cùng cậu cũng không phát hiện ra điều gì. Đối phương trông vẫn không khác thường ngày là mấy, nếu có người đến bắt chuyện với anh thì anh sẽ đáp lại vài câu, phần lớn thời gian anh sẽ dựa vào ghế sô pha hoặc lấy điện thoại di động ra xem video thi đấu.

Mọi thứ có vẻ vô cùng bình thường. Chỉ không nói chuyện với cậu.

Tả Đào trong lòng thấy buồn buồn, người cũng nghẹn uất muốn chết. Cậu tự mình nhấp một ngụm bia, lại từ trong đĩa trái cây gắp một miếng dưa hấu, ánh mắt nhìn về phía Ngô Thủy Ba đang khiêu vũ trên sàn nhảy cách đó không xa, trong lòng nảy sinh những suy nghĩ ác độc như lao về phía trước và xé bỏ tất cả những bộ móng tay nạm kim cương kia.

Thời gian đã không còn sớm. 10 giờ tối, mọi người lần lượt rời đi, Khương Minh cùng Tô Nguyệt Yểu và một đám người lớn lấy cớ tuổi tác đã cao lỗ tai chịu không nổi lăn lộn, liền đi mở một phòng riêng để uống trà và chơi mạt chược, phòng riêng dần trở nên trống không.

Tả Đào nghĩ rằng cậu không thể tiếp tục như thế này nữa, cậu phải đưa ra quyết định sống hay chết, nếu không sớm muộn gì cậu cũng sẽ chết ngạt với tình cảnh này —

- Xin lỗi đội trưởng, lẽ ra em không nên nói thế.

- Lúc đó em không biết chuyện gì đã xảy ra, anh cứ coi như em bị ma quỷ bám thân đi.

- a a a đội trưởng anh đừng không để ý tới em.

- Đúng, đó là em, em chính là như vậy, thế nào hay là anh đánh em một cái đi!

Ý nghĩ tự huỷ đã bắt đầu xuất hiện trong lòng cậu.

Nhưng ngay khi Tả Đào chuẩn bị nói gì đó, Tống Thời Hàn bên cạnh liếc nhìn một bàn toàn chai rượu rỗng, cau mày đứng dậy bước ra khỏi phòng, Tả Đào theo bản năng giương mắt nhìn lại.

Hôm nay Tống Thời Hàn mặc áo sơ mi và quần tây, từ phía sau nhìn lại, vai rộng eo thon, cặp chân dài thẳng tắp, không giống như người chơi thể thao điện tử, mà giống một người mẫu trên trang bìa của một tạp chí.

Nhưng hôm nay Tả Đào không có tâm tư để thưởng thức.

Nhìn thấy bóng dáng rời đi của Tống Thời Hàn, Tả Đào chán nản đến muốn chết. Cho nên cậu nên nói cái gì đó để cứu vãn tình hình đây, cậu chính là uống rượu quá nhiều mới có thể tin cái cái câu uy hiếp mà đến học sinh tiểu học cũng không tin của Ngô Thủy Ba.

Xét đến tình hình hiện tại, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hai chữ hạnh phúc trong tương lai cũng không có liên quan gì tới cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...