🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Đừng vờ ngoan ngoãn [E-sport] – Lộ Hồi Thanh Dã

Đừng vờ ngoan ngoãn [E-sport] – Lộ Hồi Thanh Dã


Chương 57: 57

Beta: Hy

"Đội trưởng, sao anh biết hôm nay là sinh nhật của em?"

Trong hộp bánh còn có một bảng nến màu, Tả Đào cẩn thận lấy ra một cây, tâm trạng vui mừng không thể nguôi ngoai.

Dưới sự vui mừng tột độ, cậu vẫn cảm thấy có chút choáng ngợp, thậm chí động tác chọn nến cũng đều chậm lại.

Loay hoay hồi lâu, mới từ trong hộp lấy ra một cây nến màu hồng.

Tống Thời Hàn nhìn chằm chằm con đường phía trước, tay trái anh cầm vô lăng, tay kia cầm chiếc bật lửa trong hộp đựng đồ đưa cho Tả Đào: "Trước khi em gia nhập đội, anh đã đọc thông tin cá nhân của em."

Tả Đào gật đầu đồng ý, cậu đặt một ngọn nến lên bánh, có thể là chỉ số thông minh cũng đã chịu ảnh hưởng, rõ ràng trong tay đang cầm cái bật lửa Tống Thời Hàn vừa mới đưa, lại vẫn hỏi: "Em có thể thắp nến trong xe không?"

"Thắp đi."

Vừa nói, Tống Thời Hàn vừa kéo cửa kính xe lên, liếc nhìn Tả Đào một cái: "Lúc vừa đi ra cửa liền nhìn thấy một tiệm bánh ngọt, chỉ còn lại một cái bánh nhỏ này."

Tả Đào tập trung tất cả sự chú ý của mình vào chiếc bánh này, theo tiềm thức trả lời: "Nó không nhỏ!"

Tống Thời Hàn nhướng mày, ánh mắt rơi vào chiếc bánh nhỏ, to bằng lòng bàn tay của Tả Đào, khóe môi hơi cong lên.

Có thể là ý thức được mình vừa mới nói có chút thái quá, Tả Đào sửng sốt một chút, sau đó sửa đổi: "Ý em là, tuy rằng thể tích nó không lớn, nhưng lại mang một ý nghĩa vô cùng to lớn."

"Ừ?" Tống Thời Hàn hỏi: "Ý nghĩa gì?"

Tả Đào trầm mặc vài giây: "Chính là......" Cậu một bên nói một bên bấm bật lửa, thắp ngọn nến hồng trên bánh kem: "Đây là chiếc bánh sinh nhật tuyệt nhất mà em từng nhận được từ khi sinh ra . . . "

Tống Thời Hàn cũng không thể hiện có vừa ý câu trả lời này không, chỉ là giảm tốc độ xe một chút, để thuận tiện Tả Đào nhắm mắt ước nguyện.

"18 tuổi quả thật không giống."

Tống Thời Hàn đạp nhẹ chân ga, rẽ vào ngã ba đường: "Hãy tận dụng điều ước sinh nhật lần thứ mười tám của em nhé."

Tả Đào đáp lại, cậu cầm chiếc bánh bằng cả hai tay rồi nhắm mắt lại, trong hoàn cảnh tối tăm, tiếng tim đập của cậu càng thêm rõ ràng.

Cái thứ như ước nguyện trong ngày sinh nhật, trước kia cậu đều không kịp suy nghĩ, từ khi bật ngọn nến cho đến khi nhắm mắt lại, chỉ trong chút thời gian ngắn ngủi ấy, nhiều nhất chỉ có thể sinh ra một số ý tưởng mơ hồ, không có cách nào suy nghĩ sâu sắc là mình muốn ước gì.

Chưa hỏi qua người khác, nhưng Tả Đào chính là cái dạng này.

Trước kia, cậu hình như cũng không có chấp niệm đặc biệt nào để ước, mỗi lần ước đều như là không trâu bắt chó đi cày, nội dung nguyện vọng đều không chút dinh dưỡng, tất cả đều là cùng một loại --

- Thân thể khỏe mạnh, bình an vui vẻ.

- Việc học thuận lợi, sự nghiệp thành công.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...