🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Đừng vờ ngoan ngoãn [E-sport] – Lộ Hồi Thanh Dã

Đừng vờ ngoan ngoãn [E-sport] – Lộ Hồi Thanh Dã


Chương 48: 48

Beta: Hy

Câu lạc bộ Wildfire không nằm trong khu vực nội thành náo nhiệt, thậm chí vị trí còn hơi xa, xung quanh có một số khu vực mới khởi công xây dựng trong năm nay, tuy cách vài con phố nhưng vẫn có khu dân cư chỉ là số lượng người ở không nhiều. Khương Minh thường xuyên nói buổi tối khi ra cửa, cho dù ở gần ném một cây gậy gỗ cũng không trúng ai, còn luôn chê bai khu vực này quá hoang vắng.

Đại khái là có chút kỳ quái, Tống Thời Hàn hỏi cậu: "Muộn thế này rồi còn có người chạy bộ bên ngoài?"

"Dạ." Tả Đào một tay cầm túi đồ ăn, một tay khác đem cửa sắt khoá lại, cũng không coi là chuyện gì lớn: "Chạy ngay đường ở gần căn cứ."

Tống Thời Hàn không nói thêm gì nữa, nhìn đồng hồ sau đó nói vào điện thoại: "Nhận được đồ ăn rồi thì trở về sớm một chút, nhớ phải khoá cửa cẩn thận."

"Đã biết, em khoá lại rồi."

Bất tri bất giác, cơn mưa lại dần nặng hạt hơn, Tả Đào không nán lại lâu ở chỗ cũ nữa, cậu tuỳ tiện đem bông hoa mới ngắt xuống bỏ vào túi, rồi cất bước đi vào trong.

"Đội trưởng, buổi chiều ngày mai mấy giờ anh về?" Tả Đào hỏi một câu, trong lòng thì đánh bàn tính nhỏ.

Tống Thời Hàn: "Có lẽ là tầm 5-6 giờ."

Tả Đào: "Vậy đến lúc đó chúng ta cùng nhau đi ăn tối." Nói rồi, cậu vừa lấy chìa khóa từ trong túi ra, trong đầu nảy ra một ý nghĩ: "Hay là cứ ăn ở căn cứ đi, anh muốn ăn cái gì? Em có thể nấu được."

Bởi vì căn cứ đang trong kỳ nghỉ, cho nên hai ngày nay nhóm dì đều xin nghỉ phép theo, vì vậy bọn họ chỉ có thể tạm thời tự nấu ăn.

Nghe đến đó, trong thanh âm của Tống Thời Hàn có chút ngoài ý muốn: "Em còn biết nấu cơm sao?"

Tả Đào: "Một số món phức tạp thì không biết, chứ nấu cơm nhà thì không sao."

Tống Thời Hàn cũng không có từ chối, trước khi cúp điện thoại còn hỏi một lần nữa: "Đúng rồi, có cuộc gọi lạ nào gọi tới không?"

"Không có."

Tả Đào hoàn toàn không để tâm đến vấn đề này, tin tưởng từ chuyện lần trước một đấm vào chậu sắt kêu ' loảng xoảng loảng xoảng ' kia, đã cho người kia một lời cảnh cáo.

Lấy mười cái gan của tên ngốc đó, cậu dám chắc rằng hắn ta sẽ không dám gọi nữa đâu.

Mang theo cơm hộp trở về, thời gian cũng không còn sớm, Tống Thời Hàn không kêu cậu tiếp tục chơi nữa, mà tự mình đánh đơn để phát sóng trực tiếp.

Ngày hôm nay Tả Đào thời gian huấn luyện quả thực vượt quá quy định, cổ tay của cậu đã bắt đầu thấy đau, Tống Thời Hàn không cho cậu chơi, cậu cũng không kiên trì, cậu tắt đèn trong phòng huấn luyện rồi trở lại phòng.

Lần trước khi tụ họp với nhóm bạn học, Tả Đào có lén trộm mang về mấy chai bia, gần đây vẫn luôn không có cơ hội uống, thật vất vả mới chờ đến lúc mọi người không có ở căn cứ, cậu tính lấy một chai ra để uống chơi.

Giả làm bé ngoan lâu như vậy rồi, thỉnh thoảng phải thả bé hư ra một chút.

Cái này gọi là mưa móc đều dính.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...