🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 47: Phiên ngoại 3: Nghe nói ngủ khỏa thân tốt cho cơ thể? (hơi H)

Phiên ngoại 3: Nghe nói ngủ khỏa thân tốt cho cơ thể? (hơi H)

Editor: Sunie

**

Để cho Tưởng Lập Hàn thu dọn chén đũa và rửa chén, Sở Mông đã  tắm sạch sẽ thơm tho trong phòng tắm, thay đổi khăn M sạch sẽ lên giường, lại nhịn không được từ trong phòng thò đầu ra.

|?)??

"Thiếu gia, em đi ngủ trước." Sở Mông thấy Tưởng Lập Hàn còn ở phòng bếp, nhiệt độ nước nóng trong bồn tắm hơi cao, xông đến khuôn mặt nhỏ của Sở Mông đỏ rực.

Tưởng Lập Hàn đang cầm chén đũa bỏ vào máy rửa chén, ừ một tiếng, lại hỏi cô, "Em có muốn ăn vải không?"

"Không muốn." Sở Mông lắc đầu.

Nhấc chăn lên giường, vốn là lúc ăn cơm Sở Mông rất buồn ngủ, hiện giờ ở trên giường lại tráng bánh rán, lật trái lật phải làm sao cũng không ngủ được.

Bây giờ nằm ở trên giường thiếu gia, gối và chăn của hắn, đều mang theo mùi vị của thiếu gia, làm tâm Sở Mông có chút ngứa ngáy, trên tủ đầu giường còn để một chồng quần áo của hắn, được gấp chỉnh tề.

Phụ nữ tới thời kỳ M ham muốn tình dục sẽ mạnh mẽ hơn so với bình thường, Sở Mông không đến M, da thịt giống như mắc chứng đói khát, hận không thể mỗi ngày ôm Tưởng Lập Hàn không xa rời nhau.

Hiện tại lại càng khó chịu, muốn lại không thể làm, lúc ăn cơm, Sở Mông nhìn vào môi Tưởng Lập Hàn đã rất muốn bị hắn hôn hôn, nhìn đường cong lưu loát ở phần lưng của hắn, cô thật sự muốn dán lên nó, dùng gò má và chỉ cần giống như lông của con mèo nhỏ được cọ xát là đủ.

Đều là lỗi của Tưởng Lập Hàn!

Nếu cô trở về ký túc xá, trò chuyện với Dương Đào một chút và chơi điện thoại di động, có lẽ cứ như vậy tâm trạng sẽ yên tĩnh chìm vào giấc ngủ, nếu không, chính cô cũng có thể bốn bề vắng lặng, tự mình giải quyết a.

Bây giờ ngược lại rất tốt, Sở Mông nằm ở trên giường hắn, tựa như là đi theo thuyền của giặc, kẹp gối đầu giữa hai chân, lăn qua lộn lại, thật sự rất muốn a ~

|?)??

"Thiếu gia, anh không ngủ được nga?" Sở Mông lại thò đầu ra, thấy Tưởng Lập Hàn đang lột quả vải ăn, trước mặt lại bày những quả vải to và đỏ trong một cái chậu rất lớn.

Tưởng Lập Hàn nhả hột ra, giơ tay nhìn thoáng qua đồng hồ, "Mới 8 giờ rưỡi. Em có ăn vải không?" Lại nhìn chân trần nhỏ nhắn của Sở Mông không nhịn được nhíu mày, đi đến trước mặt cô cởi dép lê của mình ra, "Mang giày trở về ngủ."

"Vậy khi nào anh đi ngủ nga?"

"Anh đọc sách một lúc nữa."

Tưởng Lập Hàn vịn khung cửa đối diện với Sở Mông, đôi mắt nhỏ ai oán bay tới, ngay sau đó sửa lại, "Bầy giờ anh lập tức tắm rửa lên giường."

Sở Mông nhếch môi cười trộm, giọng nói điềm tĩnh tự nhiên, "Vậy em chờ anh nga ~"

**

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...