🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 34: Nuốt lời

Chương 34: Nuốt lời

Editor: Sunie

**

Thương gân động cốt một trăm ngày, trên người Sở Mông mang theo vết thương hơn nữa lần trước vừa mới cùng tên tiểu nhân Tưởng Lập Hàn chấm dứt quan hệ, nhưng mà sau khi vòng đi vòng lại một vòng, lại trở về Tưởng gia, bây giờ Sở Mông cảm thấy đoạn cảm tình này của mình với thiếu gia rốt cuộc nghênh đón nghịch chuyển lớn.

Hừ hừ hừ.

Không phải Tưởng Lập Hàn phúc hắc có năng lực khống chế mạnh mẽ tính dục tràn đầy của mình sao? Không thể ôm ấp hôn hít nâng lên cao, a không đúng gạch bỏ, bạch bạch bạch, nhìn xem Tưởng cầm thú nhỏ nhà ngươi làm thế nào cho phải?

Thời điểm Sở Mông đi vào giấc ngủ, ánh trăng trong trẻo lạnh lùng ngoài cửa sổ rọi vào bên gối, rất là vui sướng, khóe miệng nửa cong lên thiếp đi.

Nào ngờ buổi tối ngày hôm sau, Sở Mông lại nuốt lời.

**

"Không ăn thêm chút nữa sao? Đây là canh xương hầm dì hầm riêng cho em." Tưởng Lập Xu đẩy canh xương đến trước mặt Sở Mông.

Sở Mông nhìn canh xương hầm trên bàn ăn thực sự là không ăn được nữa, từ khi nằm viện đến nay, mỗi ngày đều là canh xương hầm, đồ tốt đi nữa ăn mấy ngày cũng nuốt không trôi.

"Không ạ, cảm ơn." Sở Mông đứng dậy, đỡ eo đi lên lầu.

Tưởng Lập Hàn thấy Sở Mông đi không được tự nhiên, nhai mấy miếng cơm cũng nuốt không trôi, buông đũa xuống đi nhanh vài bước đỡ Sở Mông, tuy nói sau lưng còn có bố mẹ và chị của hắn, nhưng mà hắn vẫn bế Sở Mông đi về phòng.

Sắc mặt Sở Mông ửng đỏ, thật sự ngượng ngùng, người nhà hắn còn đang nhìn đấy, nhẹ nhàng lên tiếng, "Ai...Cậu thả tôi xuống, tôi có thể tự đi được."

Tưởng Lập Hàn nghe xong, chẳng qua là hơi nhướng mày, người hắn cao chân lại dài, lộc cộc vài bước liền lên lầu, hắn thuận tay mở cửa phòng Sở Mông ra, thả cô xuống, hỏi cô, "Còn đau không?"

"Có chút." Sở Mông nói xong, mu bàn tay xoa xoa khuôn mặt nhỏ đỏ ửng, vịn lên cánh cửa, "Tôi đóng cửa."

Đang muốn đóng cửa, đã bị Tưởng Lập Hàn duỗi tay ngăn cánh cửa lại, "Buổi chiều cậu muốn làm gì?"

Sau khi ăn xong Sở Mông mệt rã rời, định đứng một lúc cho tiêu thực sau đó đi ngủ trưa, nhưng mà ma xui quỷ khiến không nói lời này với Tưởng Lập Hàn, "Ách... Tôi xem sách cấp sáu, học kỳ sau thi rồi."

Lời vừa nói ra, Tưởng Lập Hàn kinh ngạc chớp chớp mắt, Sở Mông cảm thấy chột dạ, mở miệng nói trước, "Không được có bộ mặt nhìn thấy bộ dáng heo mẹ lên cây thì không tốt? Học tra cũng có một ngày yêu thích học tập."

Vừa dứt lời, Sở Mông đang muốn khép cánh cửa lại, đã bị Tưởng Lập Hàn chen vào, giọng hắn bình tĩnh, thuận tay gài nút khoá cửa, "Không phải muốn xem sách sao? Tôi giúp cậu."

Khoá cửa vang lên tiếng lách cách, Sở Mông nhất thời dâng lên cảnh giác, vị đại thiếu gia này không ít lần lấy danh nghĩa học tập để 'khi dễ' cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...